Đó là Thẩm Mặc Câu cực kỳ kén ăn đấy!
Đó là người chỉ cần lá rau không đủ cân đối, trứng ốp không đủ tròn, lòng đỏ không đủ sáng là từ chối ăn đấy!
Hơn nữa... Trông tâm trạng anh Thẩm bây giờ còn có vẻ không tệ?
Trước kia mỗi lần anh ấy nổi nóng, lần nào cũng phải kéo dài ít nhất một tiếng, không dỗ hỏng mười mấy trợ lý thì không xong.
Giờ chỉ một bữa cơm ống tre đã giải quyết hết?
Đây đâu phải cơm ống tre, đây là tiên đan vui vẻ tối thượng!
Ánh mắt các trợ lý nhìn những ống tre rỗng lập tức trở nên nóng rực.
Nhặt về rửa sạch, lần sau khi anh Thẩm nổi giận đem ra đốt, bái một cái, biết đâu có thể khiến anh ấy nhớ lại niềm vui hôm nay?
Quyết định rồi, lát nữa sẽ tranh thủ lúc người khác không chú ý mà đi giành một cái!
Mộ Dung Hứa đã từng thấy qua thì rất bình tĩnh, trong lúc bình tĩnh còn có chút kiêu ngạo vì đã phát hiện ra bí mật trước.
“Được rồi, mọi người giải tán đi.” Cô ấy vẫy tay đuổi mọi người ra khỏi phòng nghỉ, rồi ánh mắt sắc bén nhìn Vệ Gia Niên: “Này...”
Cuối cùng Vệ Gia Niên cũng được nhớ đến, hắn đầy mong đợi nhìn Mộ Dung Hứa. Dù bị nhớ tên vì chuyện không vẻ vang gì, nhưng ít ra cũng chứng minh rằng hắn đặc biệt.
Mộ Dung Hứa nhíu mày suy nghĩ... Không nhớ ra.
Thôi, không quan trọng.
“Cậu cút qua đây cho tôi!”
Vệ Gia Niên: “...”
Vệ Gia Niên suýt tức đến bật khóc tại chỗ.
Đợi đến khi bị dạy dỗ xong đã là nửa tiếng sau, Vệ Gia Niên không còn vẻ ghen tị không cam lòng như trước, mà đầy hoảng sợ.
“Alo? Xin hỏi là ai vậy?” Một giọng nữ trong trẻo vang lên, khiến người ta vô thức buông lỏng cảnh giác.
Vệ Gia Niên như gặp được cứu tinh, vội vàng kêu lên: “Chị Niệm Dao! Chị nhất định phải giúp em! Em sắp bị sa thải rồi! Còn con nhỏ Quất Hà đó, lúc chị không có mặt gần như đã cướp mất anh Thẩm rồi!”
Tô Niệm Dao đưa điện thoại ra xa tai một chút, cô ta vô thức nhíu mày, biểu cảm chán ghét, đến khi mở miệng lại trở về “chị Niệm Dao” dịu dàng đáng tin: “Đừng vội, từ từ nói.”
Vệ Gia Niên thêm mắm thêm muối kể lại sự việc, tự biến mình thành kẻ đáng thương bị hãm hại.
Tô Niệm Dao trả lời qua loa, tâm trí đã bay xa.
Sau khi bị Thẩm Mặc Câu sa thải, vì thể diện và danh tiếng, cô ta nói dối là mình đang đi nghỉ dài hạn.
Còn vì sao không lo bị vạch trần, là vì cô ta hiểu tính cách của Thẩm Mặc Câu, anh ấy chưa bao giờ quản mấy chuyện này, dù nghe được cũng lười đính chính.
Còn cái gì mà Hà kia, sao có thể so được với cô ta chứ?
Tô Niệm Dao với kinh nghiệm phong phú trong ngành trợ lý cực kỳ tự tin vào bản thân.
Đợi Vệ Gia Niên than thở xong, Tô Niệm Dao liền tùy tiện an ủi một câu. Cô ta vừa định gọi tên đối phương, nhưng mở miệng lại phát hiện hoàn toàn không nhớ ra người này là số mấy: “Vất vả cho cậu rồi... Ừm.”
May mà Vệ Gia Niên không hề chú ý, vẫn tiếp tục oán trách: “Chị Niệm Dao, chị phải về nhanh đi, con nhỏ đó chỉ mất năm phút đã dỗ được anh Thẩm! Năm phút! Lúc chị ở đó ít nhất cũng phải một tiếng chứ? Một tiếng đó! Sáu mươi phút! Gấp ba mươi lần! Chị có tin không? Chị không về nữa là cô ta sắp thay thế chị rồi!”
Tô Niệm Dao: “?”
Cậu đang mắng ai vậy?
Vệ Gia Niên chợt cảm thấy không ổn nên vội dừng lại: “Ý em là, trình độ của chị Niệm Dao không ổn rồi, cô ta có thể nghiền ép chị.”
Hình như cũng không đúng.
Vệ Gia Niên lại sửa lời: “Ý em là Quất Hà lợi hại quá, chị không tranh lại được cô ta đâu.”
Tô Niệm Dao: “...”
Mẹ kiếp!
Tức chết rồi, tức chết rồi, tức chết cô ta rồi!
Còn nữa, là gấp mười hai lần mà a a a a!
Sáng sớm, Quất Hà lại xếp hàng trước cửa tiệm bánh bao.
Hôm nay Thẩm Mặc Câu phải chạy hai lịch trình bên ngoài, nên cô không mang cơm, định mua thêm mấy cái bánh bao ăn tạm.
Quất Hà vừa xếp hàng, vừa nghe ba cô gái phía sau buôn chuyện.
“Các cậu có xem Weibo chưa? Có tin đồn nói Ảnh đế mất tích rồi.”
“Cái gì? Chồng tớ mất tích á? Sao tớ không biết?”
“Phi, đồ không biết xấu hổ!”
“Giả thôi nhỉ? Cứ hai ba hôm là Chấp Chấp lại bị paparazzi tung tin đồn, chắc chắn là giả.”
“Tớ vô tình thấy hôm qua, là một tài khoản marketing không nổi tiếng đăng, nhưng nhanh chóng xóa rồi, may mà tớ tay nhanh hi hi.”
“Không có ảnh thì chắc chắn là giả, không phải gần đây Chấp Chấp đang quay “Kẻ Săn Mồi” sao? Chắc sắp đóng máy rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
