Sương mù vùng núi lảng bảng quấn quýt, trong sân yên tĩnh trang nhã. Những người giúp việc bưng khay và tuần tự đi qua cửa phụ của biệt thự để tiến vào phòng ăn.
“Tiểu thư, thiếu gia chào buổi sáng.” Người giúp việc lần lượt đặt những món điểm tâm thơm phức lên bàn, sắp xếp bát đũa rồi nói: “Mời hai người dùng bữa ạ.”
Những người khác trong nhà đã dậy ăn từ sớm nên trong phòng ăn rộng lớn chỉ còn lại Bùi Hành Chu và em gái.
“Lạ lùng thật đấy, anh cũng dậy muộn thế này sao.” Bùi Chiêu Nghiên ngồi xuống và đeo găng tay trong suốt rồi lấy một chiếc bánh bao gạch cua bỏ vào miệng, vừa ăn vừa lúng búng nói: “Anh ơi, quầng thâm mắt của anh hơi đậm đấy nha, tối qua anh thức khuya à?”
Quả thật là anh ngủ không ngon.
Hóa hình, tu luyện, tinh khí, sau khi nghe được những từ đó từ miệng Lâm Kim Nghi, Bùi Hành Chu đã thẫn thờ suốt cả đêm.
Lâm Kim Nghi là yêu tinh, vậy cô đến thế giới này bằng cách nào, người gọi điện là đồng bọn của cô sao? Yêu tinh có thể đường hoàng để lộ thân phận của mình như vậy ư?
Những thứ đó thực sự là yêu thuật của cô sao?
Bùi Hành Chu khẽ thở hắt ra, anh tựa lưng ra sau và nhắm mắt lại.
“Hàng mi đầy sức quyến rũ, khóe môi ngọt ngào như mật, em là một chú mèo hoang nhỏ gợi cảm~” Bùi Chiêu Nghiên vừa ăn cơm vừa lướt điện thoại.
“Tắt đi.” Anh lạnh giọng ra lệnh cho cô ấy.
Video vẫn đang phát lại, mấy chữ “mèo hoang nhỏ gợi cảm” làm anh phiền đến mức đau cả đầu.
May mà lúc này ông bà nội bước vào, ông nội Bùi vỗ nhẹ vào đầu cháu gái và bảo cô ấy ăn cơm cho hẳn hoi. Dưới sự giám sát của hai cụ, Bùi Chiêu Nghiên mới chịu im lặng ăn cho xong.
Người giúp việc dọn dẹp bàn ăn, mấy người cùng nhau đi ra ngoài.
“Anh ơi, đưa đồng hồ cho em mượn chút.” Bùi Chiêu Nghiên đi tới bên cạnh Bùi Hành Chu.
Bùi Hành Chu tháo chiếc đồng hồ trên tay đưa cho cô ấy.
“Mấy đứa thật là, đứa lớn thì nhất quyết không yêu, đứa nhỏ thì yêu đương không dứt, chẳng có đứa nào làm ta yên tâm cả.” Ông nội Bùi lườm Bùi Hành Chu: “Thằng nhóc lầm lì kia, nghe thấy chưa hả?”
Thấy ông nội cứ giáo huấn không ngừng, bà nội Bùi liền ngăn lại: “Ông ít mắng bọn trẻ thôi, hai đứa nó khó khăn lắm mới về một chuyến, chỉ thấy ông lải nhải suốt thôi.”
Nhà họ Bùi có một quy định, bất kể ở xa đến đâu thì ít nhất mỗi tháng phải về nhà cũ một lần. Vào các dịp lễ Tết thì càng không phải nói, nhất định phải đoàn viên ở nhà.
Tập đoàn Bùi thị là cơ ngơi do một tay ông nội gây dựng. Khi còn trẻ ông luôn hăm hở xông pha khắp nơi, đến khi về già khó tránh khỏi việc hay hoài niệm quá khứ và cảm thấy cô đơn.
Vì vậy suốt bao nhiêu năm qua, dù hai anh em học tập ở trong hay ngoài nước, công việc bận rộn đến thế nào cũng đều không làm trái ý nguyện của người già.
Ông nội bị bà nội khuyên bảo thì cảm thấy mất mặt nên chắp tay sau lưng bỏ đi.
“Lão già hẹp hòi.” Bà nội Bùi mắng một câu rồi cũng không thèm để ý đến ông nữa. Quay người lại, bà lại thấy Bùi Hành Chu đang đứng bên cửa sổ với vẻ mặt u ám.
Bên ngoài cửa sổ, vợ chồng họ Bùi đang dắt chó đi dạo trong vườn, chú chó lớn chạy qua chạy lại trông vô cùng vui vẻ.
“Tiểu Chu à, sao không ra ngoài chơi với Thiểm Điện, cái đứa đó thích cháu nhất đấy." bà nội đi tới quan tâm hỏi: “Công việc vẫn thuận lợi chứ, có mệt không cháu?”
“Không mệt ạ.” Bùi Hành Chu rũ mắt.
Bà nội là người tin vào thần linh, còn biết xem tướng số gieo quẻ, có lẽ là...
“Bà nội, bà nói xem thế giới này có yêu tinh không ạ?” Bùi Hành Chu hết cách rồi, đến nước này thì khoa học không giải thích được, anh chỉ có thể tin vào huyền học.
“Sao tự dưng lại hỏi chuyện này?” Bà nội kinh ngạc và kéo anh ngồi xuống sofa.
Bùi Hành Chu mím môi: “Có một đối tác của dự án rất hứng thú với chuyện này, nên cháu muốn tìm hiểu một chút để chiều theo sở thích của họ.”
Trong mắt bà nội xẹt qua một tia tinh ranh, rõ ràng là bà không tin nhưng cũng không truy hỏi thêm.
“Chuyện yêu ma quỷ quái trên đời này, tin thì có mà không tin thì không. Chúng giống như hóa thân của con người vậy, cũng chia ra thiện và ác. Những yêu tinh do thù hận hóa thành sẽ đến nhân gian để mê hoặc và hại người, còn những yêu tinh thuần thiện thì đến nhân gian để rèn luyện, hấp thụ linh khí của trời đất và cống hiến cho thiên nhiên.”
“Nói với bà xem nào, yêu tinh mà cháu gặp là loại như thế nào?” Bà nội nắm lấy tay anh rồi vỗ nhẹ vào mu bàn tay.
“Cháu...” Bùi Hành Chu bị nhìn thấu nên không biết nói gì, anh chỉ đành cúi đầu.
“Xung quanh cháu đang bao quanh bởi một luồng khí, không nhìn ra là tốt hay xấu." bà nội lấy từ trong túi ra một đồng xu rồi áp vào lòng bàn tay: “Để bà xem cho cháu một quẻ.”
Bà làm vài động tác rồi tung đồng xu xuống mặt bàn, ngay sau đó liền cười rạng rỡ: “Ha ha ha, quẻ tốt, đây là quẻ tốt nhất mà bà từng gieo cho cháu trong suốt bấy nhiêu lâu nay đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
