Bác sĩ nói tiếp: “Hãy thử nghĩ theo một hướng khác đi, ngoài chính anh ra thì ai có thể làm chủ được tư duy của anh chứ? Chẳng lẽ trên đời này thực sự có yêu thuật hay cổ thuật sao?”
Bùi Hành Chu im lặng một lát rồi hỏi: “Tôi có cần tìm hiểu về tâm linh hay huyền học không?”
“Bùi tổng à, xin anh hãy tin vào khoa học!”
“…… Để tôi suy nghĩ thêm.” Cúp điện thoại, Bùi Hành Chu thở dài một tiếng thườn thượt.
Chuyện kỳ quái như vậy xảy ra trên người anh, đúng là không ai có thể hiểu nổi.
Làm sao anh có thể tưởng tượng về Trợ lý Lâm được chứ, nếu không vì cái ảo giác này thì họ căn bản chẳng hề thân thiết.
Bùi Hành Chu tựa người vào ghế, đáy mắt hiện lên vẻ u ám và mờ mịt. Giữa bóng tối, màn hình điện thoại lại sáng lên một lần nữa.
Trợ lý Lâm: Bùi tổng, nếu không có vấn đề gì thì tôi gửi báo cáo cho Quản lý Ngô nhé?
Phía trên dòng tin nhắn này là bản báo cáo cô vừa gửi tới.
Bùi Hành Chu nhấn vào lướt nhanh qua một lượt rồi trả lời: Gửi đi
Bên kia gửi lại một biểu tượng khuôn mặt màu vàng biểu thị đã nhận được. Bùi Hành Chu liếc nhìn một cái, ánh mắt dừng lại ở hình đại diện con mèo của cô, đôi đồng tử màu vàng và bộ lông đen pha đỏ.
Càng nhìn càng thấy quái dị.
Liệu Trợ lý Lâm có thực sự là một con yêu tinh không nhỉ?
Đôi mắt cô lúc nào cũng sáng lấp lánh, khi cười thì cong lại thành hình trăng lưỡi liềm, đầu mũi hơi hếch lên. Lúc cô nói chuyện, nếu cứ nhìn chằm chằm vào mặt cô thì sẽ luôn có cảm giác bị một ma lực nào đó thu hút.
Có giả thuyết này rồi, những ngày tiếp theo, Bùi Hành Chu bắt đầu âm thầm quan sát để thu thập bằng chứng cho thấy Lâm Kim Nghi không phải là con người.
Ví dụ như khi gặp rắc rối trong công việc, cô sẽ vô thức túm lấy đồ vật, lén lút nghiến răng, thích vươn vai, thỉnh thoảng còn gặm con thú nhồi bông hình con cá trên bàn.
Lúc ăn uống thì nhai kỹ nuốt chậm. Vì lần trước từng ăn cơm cùng cô nên Bùi Hành Chu vẫn còn nhớ cô ăn cá là đưa nguyên cả miếng vào rồi mới nhả xương, anh mới chỉ thấy loài mèo ăn kiểu đó thôi.
Khi được đồng nghiệp khen ngợi cô sẽ đưa tay xoa tóc, rồi vừa cười vừa ngửa đầu đón nhận. Khi bị người lạ đột ngột bắt chuyện, cô sẽ giật mình giống hệt một chú mèo nhỏ bị kinh động.
Lúc nghỉ ngơi cô lại thích một mình chạy lên sân thượng, nheo nheo mắt phơi nắng với vẻ mặt vô cùng lười biếng và tận hưởng.
“Bùi tổng.” Trên sân thượng, Lâm Kim Nghi vừa vươn vai một cái thì quay đầu nhìn thấy bóng dáng màu đen quen thuộc.
“Lại gặp nhau rồi.” Cô đứng dậy chào hỏi, hàng lông mi khẽ chớp chớp.
Đi thang máy hay gửi tài liệu mà gặp thì không nói làm gì, nhưng đi xuống quầy trà, quán cà phê, thậm chí là nhà hàng cũng đều thấy anh đang ngồi ở một nơi không xa.
Bình thường anh hiếm khi lộ mặt ở những khu vực chung trong công ty, suy cho cùng thì phòng làm việc của anh là một dãy phòng tích hợp cả làm việc lẫn giải trí rồi.
Sự xuất hiện với tần suất cao như thế này……
Đừng trách cô đa tình, nhưng chẳng lẽ không phải là thầm yêu cô sao?
Chỉ tiếc là gần đây cô bị công việc dày đặc vắt kiệt sức lực rồi, nhìn khuôn mặt đậm chất tư bản của vị tổng giám đốc này mà cô thấy bực cả mình. Nếu không cô nhất định sẽ nhấm nháp thật kỹ, rồi trong ảo tưởng sẽ tua nhanh đến tận lúc sinh con luôn.
Đúng là cái kiểu lúc muốn gặp thì anh không xuất hiện, đến khi chẳng muốn nhìn mặt thì anh lại cứ lượn lờ ngay trước mắt.
Bùi Hành Chu tiến lại gần, dừng bước trước bàn của cô, nhìn lướt qua chỗ trống đối diện rồi lại đi về phía bàn bên cạnh.
Người đàn ông này, anh đang tỏ ra cao quý cái gì vậy chứ?
Đối diện với người mình thầm thích mà lại không chủ động chút nào sao?
Lâm Kim Nghi vốn tưởng anh sẽ ngồi xuống đối diện mình, cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt va chạm với anh, cảm thấy dường như đối phương đang có điều gì đó muốn nói.
Được rồi, để cô ngồi qua đó vậy.
Lâm Kim Nghi cầm lấy ly cà phê, vừa mới đứng dậy thì chuông điện thoại vang lên, cô liếc nhìn Bùi Hành Chu: “Bùi tổng, tôi nghe điện thoại một chút ạ.”
Cô đi tới một góc vắng người rồi nhấn nghe.
“Chị ơi, cái nick đó chị tự cày được không? Em sắp nuôi chết linh thú của chị luôn rồi đây này.”
“Cái gì!? Chị sắp hóa hình đến nơi rồi, mau nói đi em làm ăn kiểu gì thế hả?”
Đầu dây bên kia lầm bầm một hồi rồi ấm ức: “Khó quá, em chơi không hiểu được.”
“Đúng là ngốc hết chỗ nói." Lâm Kim Nghi đỡ trán: "Đừng có nghịch tinh nữa, hình như sắp hết thời gian rồi, em mau thu nó về dạng linh thể đi thì vẫn còn tu luyện được.”
“Vâng, để em thử xem." bên kia loay hoay một lát rồi bảo: "Xong rồi chị ạ.”
“Được rồi, sau này chị tìm người khác cày hộ cho. Pháp bảo của chị em cũng đừng đụng vào nữa, cứ để em nghịch tiếp chắc tinh khí bị hao cạn hết mất thôi.”
Cuộc gọi kết thúc, Lâm Kim Nghi quay lại thì thoáng thấy bóng lưng Bùi Hành Chu đang vội vã rời đi.
Ơ? Đi rồi sao, chẳng phải có lời muốn nói à?
Cô quay lại chỗ ngồi, làn gió nhẹ thổi qua, ánh nắng rạng rỡ trải dài trên người mang đến cảm giác ấm áp dễ chịu.
Kệ đi, khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, lại không có ai làm phiền, vậy thì cô cứ ở đây thoải mái sưởi nắng một lát vậy.
Thật là tuyệt vời!
____
Ngày hôm sau.
Cẩm Viên Bùi thị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)