Lâm Kim Nghi ngồi vào chỗ của mình, ngả người ra phía sau, lười biếng tựa vào lưng ghế, tận hưởng thời tiết với nhiệt độ vô cùng dễ chịu.
Cô ngậm ống hút, lấy điện thoại ra, hai phút trước Triệu Thư đã gửi tin nhắn cho cô.
Phú bà do trời chọn: Có bận không, có bận không, ngày đầu tiên làm thay thế nào rồi?
Lâm Kim Nghi bắt chước giọng điệu đó, gửi tin nhắn thoại trả lời: "Họp liên miên không ngừng, họp đến phát ngán luôn rồi."
Phú bà do trời chọn: Tội nghiệp quá, không sao đâu, ít nhất thì trai đẹp cũng có thể khiến cậu tràn đầy động lực mà!
Lâm Kim Nghi hừ một tiếng, gửi một cái nhãn dán: [Đã không còn dục vọng trần tục]
Bên kia không trả lời, chắc là đã đi livestream rồi.
Lâm Kim Nghi uống hết ly trà sữa, cảm thấy được bổ sung chút đường quả thực rất hiệu quả, khi quay lại chỗ làm việc đầu óc đã minh mẫn hơn nhiều, cô một hơi giải quyết xong biên bản cuộc họp liên quan đến Tổng giám đốc, Trợ lý đặc biệt Trương và cả chính mình.
Sau khi gửi cho từng người, cô mở lịch trình ra, định tranh thủ lúc rảnh rỗi sắp xếp lại những công việc cần Trợ lý Trần hỗ trợ.
Những dự án mà chính mình vẫn luôn theo sát, nếu đổi người tiếp quản thì trái lại sẽ không được thuận tiện cho lắm, cô vẫn cố gắng sắp xếp thời gian để tự mình làm, sau khi sàng lọc lại như vậy, trong hai tuần tới cũng chỉ còn lại ba việc là không thể điều chỉnh được.
Lâm Kim Nghi đóng gói tài liệu công việc gửi cho Trợ lý Trần: Việc đầu tiên cần làm thí nghiệm sơ bộ, dữ liệu nhất định phải gửi cho bên R&D trước thứ Tư để tiến hành đợt thí nghiệm tiếp theo, vì thứ Năm tổ kiểm tra cấp trên sẽ tới kiểm tra đấy.
—— Hai việc còn lại thì tùy cậu sắp xếp, lúc nào rảnh thì làm là được.
—— Nếu không có gì ngoài ý muốn thì chỉ làm phiền Trợ lý Trần ba việc này thôi, cảm ơn cậu nha.
Bên kia nhanh chóng trả lời: OK
Cô đóng cửa sổ chat lại, đúng lúc này điện thoại trên bàn hiện lên thông báo tin nhắn, có người gửi tới một chữ: Ừm.
Ừm?
Lâm Kim Nghi nhấn vào xem, mới nhận ra đó là Bùi tổng.
Bởi vì khi đi làm thường dùng phần mềm thống nhất trong nội bộ tập đoàn hoặc gửi email để trao đổi công việc, rất ít khi dùng đến WeChat. Cô cũng quên mất là mình từng thêm phương thức liên lạc cá nhân của Tổng giám đốc rồi.
Nhưng mà, chẳng phải Bùi tổng đã tan làm rồi sao, đột nhiên gửi cho cô một chữ "Ừm" là có ý gì, gửi nhầm à?
Lâm Kim Nghi nhếch môi cười, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng, cô mở album ảnh mang tên Bách Ức trong điện thoại, lật qua lật lại, chọn một tấm ảnh mèo con cũng đang nghiêng đầu y hệt như vậy.
Trông giống như ảnh đại diện đôi vậy, liệu thế này có lộ liễu quá không nhỉ.
Ngón tay khựng lại một chút, Lâm Kim Nghi vẫn lướt đi, chọn một tấm ảnh Bách Ức được chụp cận mặt sắc nét để thay vào.
Ở một diễn biến khác.
Bùi Chiêu Nghiên: Anh ơi, em và Reid chia tay rồi, cuối tuần anh về nhà thì mang cho em một chiếc đồng hồ nhé, cái nào anh không thường đeo là được, coi như quà chia tay đi.
Bùi Chiêu Nghiên: Cả ngày rồi, vẫn không thèm để ý đến em, đừng có xem mà không trả lời chứ.
—— Ừm
Bùi Hành Chu lại gửi chữ này một lần nữa, còn kèm theo một câu: Thay ảnh đại diện đi.
Bùi Chiêu Nghiên: ???
Bùi Chiêu Nghiên: Anh ừm cái gì mà ừm, tóm lại là có mang đồng hồ về được không?
—— Được
Bùi Chiêu Nghiên tất nhiên là chẳng thèm nghe lời anh mà thay ảnh đại diện, Bùi Hành Chu thoát khỏi cuộc trò chuyện, ngón tay chạm vào ảnh đại diện của Lâm Kim Nghi, vừa mới nhấn vào đã phát hiện cô vừa thay ảnh mới.
Gương mặt của chú mèo đen hiện ra trước mắt, trong đôi mắt màu hổ phách kia toát lên vẻ nhanh nhạy, khiến người ta không hiểu sao lại liên tưởng đến dáng vẻ lập luận sắc bén, tự tin và kiên định của Lâm Kim Nghi khi ở trong cuộc họp.
Bùi Hành Chu rũ mắt nhìn một lát, khóe miệng bất giác nở một nụ cười cực nhẹ.
.
Phàm là những chuyện không ở trong tay mình mà giao cho người khác làm thì phải lưu tâm giám sát, giống như Trợ lý đặc biệt Trương mặc dù đang đi trao đổi ở nước ngoài nhưng mỗi ngày vẫn luôn quan tâm đến tình hình công việc của cô vậy.
Nhưng Lâm Kim Nghi lại quên mất, cô quá tin tưởng vào năng lực và kinh nghiệm tương đương với mình của Trợ lý Trần mà không theo sát tình hình công việc của cậu ta. Thậm chí nếu cô chỉ cần hỏi thăm một chút thôi thì có lẽ đã không xảy ra sai sót rồi.
Chiều thứ Ba, Lâm Kim Nghi vẫn còn đang ở hội trường để đối soát với bên đối tác thì nhận được cuộc gọi dồn dập từ quản lý bộ phận R&D.
Hội nghị kết thúc, cô nhanh chóng bắt xe taxi, vừa vội vã quay về vừa xem bản báo cáo dữ liệu mà quản lý gửi tới.
Mẫu thử bị nhầm lẫn, số liệu bị ghi thiếu mất một nửa, dẫn đến kết quả tính toán cũng sai lệch theo.
Đối với một người từng làm ở vị trí nghiên cứu như cô, loại sai lầm cơ bản này thực sự không nên xảy ra chút nào. Lâm Kim Nghi thấy có chút kỳ lạ, cô chuyển tiếp nội dung trò chuyện với quản lý cho Trợ lý Trần, nhưng bên kia không trả lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


