Ánh mắt đen láy lạnh lùng của Bùi Hành Chu dán chặt vào cô, anh đang nghiêm túc chờ đợi câu trả lời từ cô.
Đừng nhìn vẻ ngoài lúc cô ảo tưởng thì luôn đầy rẫy sắc dục, nhưng thực tế khi gặp một người đàn ông đẹp trai như thế này đang chăm chú nhìn mình, lại còn tra hỏi về chuyện đó, cô thực sự xấu hổ tới mức muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.
Lâm Kim Nghi né tránh ánh mắt của anh, khẽ nói: "Xin lỗi Bùi tổng, tôi thừa nhận hôm đó mình có nhìn trộm anh. Lần đầu tiên được ở gần Bùi tổng như vậy, lại còn trong cùng một không gian hẹp, tôi không thể nào làm ngơ trước vẻ đẹp đó được.
Nhưng tôi thề là mình chỉ đơn thuần chiêm ngưỡng nhan sắc thôi, chứ không hề nhìn thấy thứ gì không nên thấy cả. Anh cao hơn tôi nhiều như vậy, cho dù có nới lỏng cà vạt, cởi vài khuy áo sơ mi thì tôi cũng chẳng thể nhìn thấy bên trong được. Thật đấy, Bùi tổng, anh phải tin tôi, tôi thực sự không..." Lâm Kim Nghi lúng túng nói năng lộn xộn, cô ra sức giải thích cho bản thân đến mức sắp bốc hỏa luôn rồi.
Gương mặt Bùi Hành Chu cũng ngày càng nóng lên, anh cũng sắp bị cô nói đến mức phát hỏa theo luôn.
"Biết rồi, im miệng đi."
Cô đang nói cái gì mà lung tung lộn xộn thế này?
"Ồ." Lâm Kim Nghi mím môi, làm một động tác kéo khóa miệng lại.
Bên ngoài, nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn vào, tay chân lanh lẹ bày biện món ăn lên bàn.
Trên bàn là sáu món mặn và một món canh được trình bày vô cùng tinh tế, Lâm Kim Nghi nhìn kỹ thì thấy có vài món danh tiếng, theo lý mà nói thì nhà hàng này không thể cung cấp được.
"Đây là món mới sao ạ?" Cô ngạc nhiên hỏi.
"Đây là do đầu bếp riêng của Bùi tổng làm." Nhân viên phục vụ cười giải thích: "Vì Bùi tổng thường xuyên ghé thăm vào ngày làm việc, nên anh ấy đã thuê riêng một đầu bếp tại nhà hàng của chúng tôi để nấu ăn theo thực đơn riêng của mình."
Lâm Kim Nghi chấn động, đôi đũa trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
Tốt, tốt lắm, người giàu đúng là biết cách tận hưởng cuộc sống thật đấy.
Thơm quá đi mất, sâu trong bụng cô đã bắt đầu rục rịch vì thèm thuồng, nhưng Lâm Kim Nghi vẫn phải giữ lý trí để ước tính giá cả.
Không tính thì thôi, tính xong mới thấy giật mình, một bữa này thôi chắc cũng bằng cả tháng lương của cô mất rồi.
Đây chắc là anh mời khách nhỉ, Lâm Kim Nghi bỗng thấy lo lắng không yên, Bùi Hành Chu dường như chỉ nói là đi ăn cơm cùng nhau, chứ không hề nói là sẽ mời cô.
Hóa ra là bữa cơm khích lệ, vậy là cô yên tâm rồi, nhưng mà vẫn thấy xót xa quá, đắt đỏ thế này mà, đây cũng có phải là buổi hẹn hò lãng mạn ở nhà hàng cao cấp gì đâu, chi bằng anh cứ quy đổi thành tiền rồi chuyển vào thẻ cho cô còn hơn.
Bùi Hành Chu khi dùng bữa vẫn toát lên vẻ cao quý vô cùng, anh thong thả cầm đũa, gắp thức ăn, rồi đặt vào đĩa của mình để xử lý. Con cá đù vàng trong bát anh vậy mà có thể dễ dàng tách được xương và thịt ra riêng, để lộ ra cả bộ xương cá còn nguyên vẹn.
Trông giống như đang làm nghiên cứu trong phòng thí nghiệm vậy, Lâm Kim Nghi nhìn mà há hốc mồm kinh ngạc.
Điều này khiến một người chỉ muốn cắn một miếng thật to, vừa ăn vừa lừa xương như cô cảm thấy vô cùng ái ngại.
Lâm Kim Nghi không dám ăn uống như hổ đói nữa, cô giả vờ thanh lịch động đũa, nhưng một khi thức ăn chạm vào đầu lưỡi, cô liền buông thả bản thân, quên sạch cả hình tượng.
Thực sự là quá ngon luôn, làm Trợ lý đặc biệt đúng là tốt, quá tuyệt vời, nếu ngày nào cũng được ăn ké cơm của đầu bếp riêng của Bùi Hành Chu thì có vất vả thế nào cô cũng thấy xứng đáng.
Bùi Hành Chu im lặng dùng bữa, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua chiếc đĩa đựng thức ăn thừa ở phía đối diện, bên trong có những mẩu xương vẫn còn chưa được gặm sạch sẽ.
Anh nhíu mày chuyển tầm mắt, nhìn lên khuôn mặt của Lâm Kim Nghi.
Trông thì có vẻ yếu đuối, văn tĩnh, nhưng tướng ăn lại vô cùng thoải mái, chẳng có chút quy tắc nào.
Sau khi đánh chén xong xuôi, Lâm Kim Nghi hoàn toàn không nhận ra Bùi Hành Chu đang quan sát mình, cô đặt bát đũa xuống, thở phào một hơi đầy thỏa mãn: "Ngon muốn khóc luôn, cảm ơn Bùi tổng!"
Bùi Hành Chu: ...
.
Cuộc họp buổi chiều kéo dài đến bốn giờ thì kết thúc, đến giờ tan sở rồi.
Nghĩ gì thế chứ, tất nhiên là chỉ có Tổng giám đốc mới được tan làm thôi. Còn cô thì vẫn phải quay về chỗ ngồi để cặm cụi chỉnh sửa biên bản cuộc họp đây này.
Lâm Kim Nghi kéo lê thân thể bị công việc vắt kiệt linh hồn quay trở lại tầng thượng, cửa thang máy vừa mở ra, cô phóng tầm mắt nhìn ra ban công chung bên ngoài cửa sổ sát đất, nơi đó đang có rất nhiều người mệt mỏi vì công việc đang ngồi nghỉ ngơi, uống trà.
Thư ký Hướng cũng ở đó, chị ấy nhìn thấy cô từ xa liền vẫy tay gọi. Lâm Kim Nghi đi tới, tay liền được nhét cho một ly trà sữa.
"Mệt rồi phải không, ly này chị mời em uống đấy, vừa nãy chị đặt cho Tiểu Tư, nhưng con bé bị quản lý gọi đi làm việc rồi, vừa hay em uống giúp con bé đi."
"Cảm ơn chị Hướng ạ." Lâm Kim Nghi nở nụ cười.
Thư ký Hướng cũng rất bận rộn, sau khi đưa trà sữa cho cô xong liền vội vàng rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


