Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tác giả: Lâm Miên Miên
“Chương Vận Nghi, đi thôi ~”
Bạn cùng bàn Hà Nặc cũng tới, hai người chào tạm biệt.
Chương Vận Nghi không nhớ siêu thị nhỏ có bán dầu cù là hay không, nếu không có thì lại hỏi mấy bạn khác xem có ai còn, người tốt bụng có khi sẽ cho nàng một lọ nhỏ. Học không hiểu cũng không sao, phải bắt buộc bản thân chăm chú nghe, nhanh chóng nhập tâm vào trạng thái học sinh mới được!
Từ nhà vệ sinh quay lại lớp phải đi vòng một đoạn.
Cô đang tự nhủ thầm để cổ vũ bản thân, hoàn toàn không để ý rằng lúc đi ngang qua lớp khác, cũng vô tình thu hút một vài ánh mắt chú ý.
Mỗi khối lớp trong trường cấp ba đều có nhiều ban. Dù ban Tự nhiên và ban Xã hội không hẳn là “ranh giới tuyệt đối”, nhưng thực tế lại ít qua lại, thông tin giữa hai bên cũng gần như bế tắc. Ban Tự nhiên chẳng mấy khi quan tâm ban Xã hội có ai đứng đầu, mà ban Xã hội cũng thế.
“Mỹ nữ vừa đi ngang qua là ai vậy?”
Có cậu nam sinh nhỏ giọng hỏi.
“Hình như ban 3, họ Trương thì phải?” Vài tên rảnh rỗi bắt đầu bình phẩm từ đầu đến chân, đang định tiếp tục tám chuyện thì bỗng nhiên một thằng bạn im bặt. Cả bọn còn đang thắc mắc thì thấy một nam sinh mặt không biểu cảm đi ngang qua.
Chưa hết, khi đi ngang, cậu ta còn cố tình giảm tốc độ, thờ ơ liếc về phía bọn họ một cái.
Mấy thằng con trai tuổi dậy thì vốn dễ bị chọc tức, chỉ một ánh nhìn khinh khỉnh cũng đủ khiến máu nóng bốc lên.
“Cậu ta liếc cái gì đó?!”
Cậu nam sinh lên tiếng ban nãy lập tức hạ giọng:
“Im đi, đó là lớp trưởng ban 3, đừng nói nữa.”
Một số ít lớp trưởng rất hay bênh vực người trong lớp mình, lại còn có tinh thần tập thể. Lúc nãy bọn họ đang bàn tán về nữ sinh của ban 3, lại đúng lúc bị lớp trưởng ban 3 nghe thấy…
“Cạn lời, hai người đang nói tới ai đấy?” Hai người còn lại vẫn chưa hiểu chuyện gì.
“À không có……”
Học sinh top đầu lúc nào cũng nằm trong tầm ngắm của giáo viên chủ nhiệm. Nhất là năm cuối cấp, cho dù có chuyện riêng gì thì thầy cô cũng sẽ dùng “chưởng Như Lai” ép xuống ngay lập tức.
“Nhìn cái rắm mà nhìn?!”
Nam sinh đầu tiên vẫn không chịu thua nói thêm một câu, nói thì hùng hổ lắm, nhưng mặt lại có chút chột dạ. Vừa thấy thầy giáo tới gần, cả bọn lập tức giải tán.
Chương Vận Nghi trở lại chỗ ngồi, không hề nghỉ ngơi, rất nghiêm túc lấy bút viết lên giấy một danh sách “giải pháp”:
1. Dầu cao (tan học mẹ nhắn đi mua ở tiệm thuốc, về nhà lấy) → dùng sau giờ học.
2. Cà phê hòa tan + cốc đậy kín.
3. Vận động giúp tỉnh táo: mỗi tối hoặc sáng chạy vài vòng quanh sân thể dục (?) (để xem).
Nghĩ thôi đã thấy tuyệt, vậy mà mới mười phút vào tiết hai, cô đã uể oải rã rời.
Từ Thi Thi thì một lúc làm hai việc: tai vẫn nghe thầy giảng bài, mặt cau có giả bộ nghiêm túc, nhưng thực chất lại cầm bút chì hí hoáy vẽ. Ngòi bút cọ sàn sạt trên giấy, khiến lòng Chương Vận Nghi như bị hút về phía đó, thầm nghĩ: “Chỉ nhìn vài giây thôi mà.”
Sau này, cô và Từ Thi Thi vẫn giữ liên lạc, có lẽ một năm sẽ đột nhiên nhắn tin vài ba lần. Ai hứng lên thì chủ động gửi một câu: “Còn sống không?”
Chương Vận Nghi cũng chẳng nhớ rõ Từ Thi Thi học ngành gì ở đại học, nhưng chắc chắn chẳng dính dáng gì đến vẽ vời. Ra trường, cô bạn tìm được một lớp học thêm, như lời cô nói là: “Kiếm chút tiền cầm cự qua ngày.”
Sau hai năm, Thi Thi bỏ việc, chuyển đến một thành phố lớn, dùng toàn bộ tiền tích cóp để trả trước căn hộ nhỏ, rồi chuyển sang vẽ toàn thời gian.
Mà phải công nhận, mấy bức chì màu của cô ấy thật sự rất có hồn.
Rất nhiều người tìm Thi Thi đặt mua bản thảo, một năm thu nhập bao nhiêu thì cô ấy không nói rõ, nhưng nuôi hai cậu sinh viên nam đại thì chẳng thành vấn đề.
Vận Nghi lặng lẽ nghiêng người dựa sát sang phía Thi Thi, len lén liếc một cái, trong lòng thì mlem mlem, dáng người này đúng là muốn lấy mạng mình!
Trên giấy chỉ là vài đường nét đơn giản, nhân vật chưa có ngũ quan.
Nam sinh trong tranh vòng tay ôm lấy nữ sinh từ phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, hai cánh tay mạnh mẽ giam giữ.
Đúng là sướng chết đi được.
Thi Thi nhận ra ánh mắt của Vận Nghi, mím môi cười, khẽ thở hỏi:
“Có được không?”
“Đỉnh!”
Nếu là Vận Nghi năm mười bảy tuổi, chắc chắn mặt đã đỏ bừng. Hồi đó cô còn rất ngây thơ, trong tiểu thuyết đọc được, đoạn miêu tả thân mật giữa nam nữ chính chỉ cần viết kiểu “Trên tủ đầu giường có một chén nước, mặt nước dấy lên từng đợt gợn sóng” là cô đã lén mím môi cười mãi rồi.
Còn bây giờ, nếu không phải cảnh lên cao tốc, thì cũng chẳng khiến cô thấy lạ lẫm gì nữa.
Nhưng phải công nhận một điều, nhìn bức vẽ này, Vận Nghi cũng không thể phủ nhận: gu thẩm mỹ của cô với khác phái chịu ảnh hưởng rất nhiều từ Thi Thi. Do xem tranh Thi Thi vẽ quá nhiều, cô cũng thấy nam sinh phải đủ cao, vai phải rộng một chút, nhưng tuyệt đối không được kiểu cơ bắp lực lưỡng.
Sau này, người cô thích, bạn trai cô chọn, đều theo mẫu đó cả.
Thi Thi nghe Vận Nghi nói, dù chỉ có một chữ thôi, nhưng đã là mức khen ngợi cao nhất. Cô nàng cười mãn nguyện — nụ cười khi được thừa nhận.
Chỉ là, cô cũng quên mất, vẽ tranh phải có nguồn cảm hứng từ đời sống: hoặc từ điện ảnh, hoặc từ hiện thực. Khi mới bắt đầu vẽ nhân vật, là vào học kỳ một năm lớp 11, trong giờ thể dục. Thi Thi ôm vở ngồi trên khán đài sân vận động, đảo mắt nhìn quanh, bất chợt ánh mắt dừng lại: không xa, có một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa hơi ngẩng đầu, đang nói chuyện với nam sinh. Thỉnh thoảng vang lên vài câu: “Lớp trưởng, mình thật sự, thật sự, thật sự không thoải mái” — “Nếu phải chạy 800m chắc mình xỉu mất”. Nam sinh nhìn cô mấy lần rồi gật đầu. Nữ sinh lập tức như được đại xá, chạy vèo cái biến mất, chưa kịp diễn trọn vở kịch đã chuồn, dáng chạy vừa uyển chuyển vừa nhẹ nhàng, y hệt như người kế thừa của Đoàn Dự với Lăng Ba Vi Bộ vậy.
Lúc ấy, ngòi bút của Thi Thi khựng lại, thử phác một nét đầu tiên.
“Có điều…” Vận Nghi cẩn thận liếc thầy giáo toán, thấy cô vẫn đang viết công thức trên bảng, thừa dịp chưa quay người lại, Vận Nghi nói thật nhanh:
“Táo bạo chút đi, đừng để cằm tựa trên đầu nữa, động tác hơi cứng, thử chôn mặt vào vai xem nào?”
Hơi thở phả lên cổ nữ sinh thì mới gọi là, hê hê hê…
Mắt Thi Thi sáng rực:
“Chuẩn bài luôn!”
…
“Các em đã hiểu chưa?”
Thầy Toán gõ mạnh viên phấn xuống bảng. Chương Vận Nghi lập tức rút hồn về, tập trung nhìn những công thức quen thuộc nhưng lại xa lạ.
Cả lớp thưa thớt đáp: “Rồi ạ ~”
Cô không dám giơ tay nói không hiểu, trong lòng gấp gáp. Chuông vừa vang liền lao ngay ra siêu thị nhỏ.
Hiểu hay không là một chuyện, thái độ phải nghiêm túc.
Chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đầy đủ, siêu thị mini tất nhiên cũng có dầu cù là. Cô tìm được trên kệ, nhìn qua còn thấy bán khá chạy. Từ hộp hàng cô cầm một lọ xoay xoay trong lòng bàn tay. Ăn uống của học sinh cấp ba rất nhiều, dễ đói. Sau hai tiết học, cô cảm thấy bát phở bò vừa rồi đã tiêu hóa gần hết, thế là dứt khoát lấy thêm một gói bánh quy soda.
Đang đi về phía quầy tính tiền, khóe mắt cô thoáng thấy bóng dáng Trần Khoát.
Cô khẽ vỗ trán, bước nhanh đuổi theo, xếp hàng ngay sau lưng cậu, mỉm cười nói:
“Lớp trưởng, để tôi trả cho!”
Lúc tan buổi tự học sáng, cô đã nói lần sau sẽ mời, không ngờ lại gặp nhanh như vậy.
Nghe giọng nữ trong trẻo vang lên, Trần Khoát quay đầu, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô. Vừa rồi trong đầu cậu còn mải nghĩ cách giải nốt bài đại số cuối cùng, căn bản chẳng để ý xung quanh. Lúc này mới sực tỉnh khỏi mớ suy nghĩ phức tạp, chỉ đáp:
“Không cần.”
“Tôi muốn ~”
Chủ động mời khách và bị động được mời khách, cảm giác quả thật không giống nhau.
Cô đồng nghiệp ngồi cạnh Chương Vận Nghi từng than thở rằng, đời trước giám đốc đúng là “kẻ đào mộ”, đến lúc gọi cơm hộp cũng bảo cô gọi giúp một phần, ăn xong rồi thì giả vờ quên trả tiền.
Cho nên bây giờ, Chương Vận Nghi rất vui vẻ trả tiền.
Lấy lòng “sếp tương lai” là một chuyện. Với lại, ly nước buổi sáng vốn cũng là do Trần Khoát mời, bây giờ chỉ là cô trả lại mà thôi.
Chương Vận Nghi quay sang nhìn cậu:
“Không phải đã nói rõ từ trước rồi sao?”
Trần Khoát đang định lấy một hộp kẹo bạc hà, nghe vậy liền thu tay lại, liếc mắt nhìn chai nước suối trên quầy thu ngân – hai đồng một chai.
Cậu im lặng vài giây, rồi không từ chối nữa.
Chương Vận Nghi đặt thêm dầu cù là và bánh quy lên quầy. Cánh tay cô vô tình chạm vào cậu, nhưng cô không để ý, chỉ nói với nhân viên thu ngân:
“Tụi em tính chung luôn ạ.”
Trần Khoát bước lên trước một bước.
Hôm nay cô mặc quần jean bó, móc ví tiền từ túi sau rất bất tiện, nên đã gói tiền lẻ lại rồi nhét vào túi áo. Ba món cộng lại đúng mười đồng.
Thanh toán xong, cô cầm chai nước đưa cho Trần Khoát, tươi cười nói:
“Lớp trưởng, của cậu.”
Cậu nhận lấy. Hai người một trước một sau đi ra khỏi siêu thị nhỏ.
Mà lúc này… một tình huống hơi ngượng ngùng đã xuất hiện: hai người là bạn cùng lớp, giờ đều phải quay lại lớp học. Đi song song thì kỳ, mà đi cách nhau như người lạ cũng kỳ nốt.
Chương Vận Nghi cố gắng nhớ lại những chuyện thời cấp ba của “kiếp trước”.
Ở độ tuổi này, ai cũng có nhóm bạn riêng, đâu phải học giỏi là chỉ chơi với học giỏi. Nhưng suốt ba năm cấp ba, ngoài vài lần hiếm hoi nhờ Trần Khoát ký giấy xin nghỉ, hình như họ chẳng nói chuyện gì với nhau.
Nếu là cô 17 tuổi thật sự, khi tình cờ gặp cậu ở siêu thị, nhiều lắm cũng chỉ chào một tiếng, chứ không bao giờ rảnh rỗi đứng nói chuyện.
Còn bây giờ thì sao?
Nếu cô không trọng sinh, gặp “ông chủ tương lai” ở nơi khác, đừng nói là nói chuyện, ngay cả việc đứng cùng cũng chẳng nghĩ tới. Nhưng giờ thì khác, Trần Khoát vẫn chưa phải sếp cô, cô còn muốn theo cậu phát triển cơ mà. Vậy có nên tranh thủ “làm quen” một chút không?
Chứ nếu hoàn toàn xa cách, đợi đến lúc cậu đã lập nghiệp xong, cô mới chạy tới bảo “cho em xin làm nhân viên”, chẳng phải rất đột ngột sao?
Kế hoạch không thể chỉ nằm trên giấy – nếu không sẽ mãi mãi chỉ là “nói miệng”. Muốn đạt được điều gì, phải bắt tay vào làm thật. Nghĩ vậy, Chương Vận Nghi không do dự nữa. Dù thấy rõ ánh mắt hơi ngạc nhiên của Trần Khoát, cô vẫn bình tĩnh bước lên đi song song với cậu:
“Lớp trưởng, tối nay tiết tự học có kiểm tra nhỏ hả?”
Trần Khoát: “……”
Trong lòng cậu thoáng qua một tia nghi hoặc, không hiểu cô đang định làm gì.
Nhưng nhìn ánh mắt đầy chờ mong của cô, cậu cũng nhanh chóng đoán ra: mỗi lần tiếp xúc trước đây, cô đều là tới xin nghỉ học.
“Có.” – Cậu gật đầu.
Trong trí nhớ của Chương Vận Nghi, các buổi tự học tối thường được phát đề kiểm tra, làm xong là thầy cô giảng luôn – kiểu “biển đề luyện chiến”. Có khi chỉ xin nghỉ nửa ngày mà hôm sau quay lại, trên bàn đã chất hai ba tờ đề thi.
May mà không phải kiểm tra thật sự.
Cô nhẹ nhõm thở ra. Nhưng chuyện này cũng nhắc cô nhớ: một tháng nữa là kỳ khảo sát tháng đầu tiên của lớp 12. Sau đó tháng nào cũng có. Cô vẫn chưa biết phải ứng phó sao cho ổn – nghĩ đến là thấy nản rồi.
Trần Khoát thậm chí còn có thể đoán trước rằng cô sắp nói:
“Lớp trưởng, tối nay tôi hơi mệt, tiết tự học… Ưm… có thể không tham gia được không?”
Cậu liếc cô một cái, không nói gì.
“Lớp trưởng,” Chương Vận Nghi tìm đại một chủ đề để nói chuyện, “Hôm nay tôi thấy cậu chơi bóng. Cậu có ăn sáng trước khi học buổi sáng không vậy?”
Trần Khoát khẽ nhíu mày – rất nhẹ, gần như không nhận ra. Cậu bước nhanh hơn, mong sớm quay lại lớp.
Chương Vận Nghi vẫn kiên trì đi sát bên.
Khi bước lên cầu thang, cậu mới nhàn nhạt trả lời:
“Có.”
“Vận động buổi sáng xong đầu óc có tỉnh táo hơn không?” – cô lại hỏi.
Thật ra Trần Khoát không nghĩ họ nên nói nhiều như vậy, nhưng bị ánh mắt cô nhìn chằm chằm, cuối cùng cậu cũng gật đầu:
“Ừ.”
Xem ra thể dục đúng là có ích thật. Dù chưa nói đến chuyện học hành, thì ít nhất cũng rèn luyện được sức khỏe. Cô nghĩ đến chuyện ngày xưa đi học phải học như trâu bò, thân thể yếu thì làm sao chịu nổi? Vậy nên nếu có thể cải thiện thể lực, chắc việc học cũng đỡ vất vả hơn.
Chương Vận Nghi quyết định thêm mục “thể dục sáng” vào kế hoạch của mình.
Buổi sáng chạy quanh sân trường một vòng, lúc đó không ai cả, cô còn có thể tranh thủ đọc to công thức và từ vựng tiếng Anh.
Thời gian eo hẹp quá rồi, không cho phép cô cứ than vãn mãi.
“Thật hả?” – cô vẫn còn nhiều câu hỏi, “Lớp trưởng, cậu không thấy buồn ngủ cả ngày sao?”
“Không.”
Chương Vận Nghi: “……”
Biết là cậu đang “trả lời cho có lệ”, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ngoài những người bạn thật sự hợp, ai chẳng bắt đầu từ người xa lạ? Từ lạ đến quen, nói chuyện vài lần là thân thôi mà.
Thật ra cô cũng biết mình không cần quá gượng ép như vậy – chỉ cần để ý tới Trần Khoát một chút, đợi lúc công ty cậu tuyển người thì cô nộp đơn cũng được. Nhưng vấn đề là… đã trọng sinh rồi, ai lại chỉ đặt mục tiêu làm “nhân viên quèn” chứ?
Người ta sống một lần, nên sống táo bạo một chút!
Táo bạo được tới đâu, thì để sau tính tiếp.
Hai người gần như cùng lúc bước vào lớp học.
Phần lớn bạn học không để ý, nhưng vẫn có vài người vừa hay trông thấy – chẳng hạn như bạn cùng bàn của Trần Khoát, người bạn chí cốt tên Phí Thế Kiệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







