"Vừa nãy Hiệp Duy Cần ngỏ ý muốn chăm sóc cô, tại sao cô lại từ chối?" Thẩm Khoát lên tiếng hỏi.
"Em từ chối anh ta, lại chỉ đích danh muốn anh chăm sóc, anh có vui lòng không?" Lâm Sương khẽ nhướng mày, hỏi ngược lại.
"Đồ thần kinh."
"..." Rõ ràng là bây giờ cô chỉ mới mười tám tuổi, đang ở độ tuổi đẹp nhất của một người con gái, sao lại có vẻ không bằng lúc ba mươi tám tuổi chứ? Chẳng lẽ Thẩm Khoát này không phải là đã sớm thầm mến cô sao? Hay là bây giờ anh ta đang cảm thấy xấu hổ?
Nhận ra được khả năng này, Lâm Sương không còn chút do dự nào nữa, cô trực tiếp nói: "Em vốn không thích Hiệp Duy Cần, người em thích là anh, đương nhiên em hy vọng được anh chăm sóc rồi."
Cô tấn công trực diện, khiến cho Thẩm Khoát không kịp trở tay, cô thậm chí còn nhìn thấy vành tai của anh đỏ lên.
Thẩm Khoát ngây ngô như thế này, đáng yêu hơn rất nhiều so với con cáo già luôn nắm thóp cô hai mươi năm sau, cô vô cùng thích.
"Cô... đầu óc cô có vấn đề à, ai mà không biết cô và Hiệp Duy Cần đang trong giai đoạn yêu đương? Tôi không làm cái chuyện đi đào góc tường." Thẩm Khoát hừ lạnh một tiếng đáp.
Nhắc đến vấn đề này, Lâm Sương nghĩ mình vẫn nên giải thích rõ ràng với anh càng sớm càng tốt: "Em và Hiệp Duy Cần chỉ là quen biết từ nhỏ, có tương đối thân thiết hơn một chút chứ chưa bao giờ yêu nhau. Em không thích anh ta, anh ta cũng không hề thích em, anh ta đối xử tốt với em, cũng chỉ là muốn chiếm đoạt gia sản nhà em mà thôi."
Kiếp trước ở độ tuổi này, cô không hề nhìn rõ mọi chuyện, nhưng bây giờ dù có ngốc nghếch đến đâu cũng hiểu rõ được những uẩn khúc trong mối quan hệ đó.
Thực ra, cô và Hiệp Duy Cần từ nhỏ đã có hôn ước, ban đầu hai nhà đều vô cùng hài lòng với cuộc hôn nhân này. Chỉ là bố mẹ cô chỉ có duy nhất một mình cô là con gái, nhà họ Diệp chê nhà cô không có con trai, lo lắng sau này phải chăm sóc cả bố mẹ cô nên đã lấy cớ "Bây giờ đã là xã hội mới rồi, những hủ tục hôn ước thời phong kiến không còn phù hợp nữa" để mà hủy hôn ước.
Ban đầu mọi chuyện cứ thế mà kết thúc, ai ngờ hai năm trước bố mẹ cô đột ngột qua đời, nhà họ Diệp liền để mắt đến khối tài sản kếch xù của nhà cô, dù sao cưới cô về cũng đồng nghĩa với việc cưới trọn tất cả những gì mà bố mẹ cô đã để lại.
Nhà họ Diệp tính toán vô cùng kỹ lưỡng, nhưng trước kia đã lớn tiếng thề thốt hủy hôn, bây giờ không thể xuống nước mất mặt nên đành để Hiệp Duy Cần quay lại theo đuổi cô.
Cô là một người đẹp nổi tiếng khắp vùng, lại được bố mẹ hết mực nuông chiều từ nhỏ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả tiểu thư ở thành phố. Hiệp Duy Cần đương nhiên là vui vẻ chấp nhận, còn cô thì không mấy bằng lòng. Nhưng sau nhiều lần anh ta ra tay "anh hùng cứu mỹ nhân", cô cũng có chút cảm tình với anh ta.
Đến khi cô bị rơi xuống nước và được Thẩm Khoát cứu, Hiệp Duy Cần vẫn mạnh miệng nói tin cô trong sạch, khiến cho cô cảm động đến mức không thể diễn tả bằng lời, từ đó đem lòng siêu lòng với anh ta.
Than ôi... Lúc đó cô còn quá ngây thơ, không hề phát hiện ra những lần "anh hùng cứu mỹ nhân" đó đều chỉ là màn kịch tự biên tự diễn của Hiệp Duy Cần. Cũng tại lúc đó còn quá trẻ người non dạ, gu thẩm mỹ lại không được tốt, chỉ thích cái loại tiểu bạch kiểm không có chút sức lực, hoàn toàn không biết rằng đàn ông cơ bắp cuồn cuộn mới là tốt nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


