Hắn ta rất muốn đánh Thẩm Khoát, nhưng chỉ một cái hất tay tùy tiện của Thẩm Khoát vừa rồi đã cho hắn ta thấy rõ sự khác biệt về sức chiến đấu giữa cả hai. Một trận chiến mà phần thắng không thuộc về mình, một người tính toán như hắn ta chắc chắn sẽ không tự rước lấy thiệt thòi.
"Đã là ân nhân cứu mạng của em, em nguyện lấy thân báo đáp." Lâm Sương nhẹ nhàng lay tay Thẩm Khoát, hệt như kiếp trước cô vẫn hay làm nũng với anh.
Nhưng Thẩm Khoát trước mắt không phải là một trang nam nhi nho nhã, anh ta chán ghét hất tay cô ra, lạnh lùng đáp: "Không cần."
"Không cần gì chứ? Đương nhiên là cần rồi." Hồ Thụy Lan còn sốt sắng hơn cả Lâm Sương, không nhịn được mà lên tiếng.
Cô ta xông đến trước mặt Thẩm Khoát, chống nạnh nói với anh ta: "Sương Sương đã trao sự trong trắng cho anh, anh định làm kẻ lưu manh, không chịu trách nhiệm với cô ấy sao?"
Hai chữ "trong trắng" được cô ta cố tình nhấn mạnh, Hiệp Duy Cần nghe xong, sắc mặt lại càng trở nên u ám.
"Hẹn cô ra ao gì chứ? Tôi không hề biết cô đang nói cái gì."
Hồ Thụy Lan không thể hiểu nổi, Lâm Sương lúc này nửa sống nửa chết mà đầu óc lại còn tỉnh táo hơn bình thường. Cô ta sợ mình ở lại lâu hơn nữa sẽ xảy ra chuyện, vì vậy lấy cớ phải đi làm, vội vã bỏ đi.
Trong phòng chỉ còn lại Lâm Sương, Thẩm Khoát và Hiệp Duy Cần.
"Sương Sương, em có thể ngồi dậy được chưa? Anh đưa em về nhà." Hiệp Duy Cần dù sắc mặt không tốt nhưng vẫn nhẹ giọng nói với Lâm Sương.
Rõ ràng trong lòng khó chịu muốn phát điên nhưng lại cố tỏ ra vẻ không quan tâm, quả nhiên là vì tiền, có thể nuốt trôi mọi tủi nhục. Lâm Sương lười biếng nhìn anh ta, đáp: "Không cần đâu, về nhà chỉ có một mình em, bây giờ em cần người chăm sóc."
"Anh có thể chăm sóc em." Hiệp Duy Cần vội vàng nói.
"Không cần, có Thẩm Khoát chăm sóc em là được rồi."
Hiệp Duy Cần nghe xong, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Anh ta có tư cách gì mà chăm sóc em?"
Lâm Sương phản bác: "Anh ấy đã ôm em, còn hôn em nữa, anh ấy không có tư cách thì ai có tư cách?"
Một cô gái chưa chồng, bị một người đàn ông ôm hôn, vốn là chuyện mất mặt, nhưng qua miệng Lâm Sương lại trở thành một điều gì đó rất vinh quang.
Hiệp Duy Cần bị cô chọc tức đến mức á khẩu không nói nên lời, cuối cùng tức giận phất tay áo bỏ đi.
Trong phòng cuối cùng chỉ còn lại hai người, Lâm Sương nghiêng đầu nhìn Thẩm Khoát.
Anh ở tuổi 20 không có sự điềm đạm của người 40 tuổi, có chút non nớt nhưng không thể che giấu được đôi mắt sáng như sao, anh tuấn đến mức khiến người ta nghẹt thở, vải thô cũng không thể che lấp được thân hình vai rộng eo thon của anh.
Càng nhìn lại càng thấy đẹp, cô thật sự muốn ôm lấy anh.
Bị ánh mắt của cô ta dán chặt lên người, Thẩm Khoát cảm thấy bất an, liền phóng một ánh nhìn sắc lạnh, ngầm cảnh cáo.
"Tôi thấy cô hình như cũng ổn rồi, vậy thì về nhà đi." Thẩm Khoát bắt đầu ra mặt đuổi khách.
"Sao lại ổn được chứ? Bây giờ em còn khó thở đây này." Lâm Sương liền ho khan vài tiếng đúng lúc, sau đó đáng thương nói: "Anh cũng biết em là con một, ba mẹ đều đã mất, nếu bây giờ em về, lỡ mà chóng mặt tim đập nhanh thì em biết tìm ai đây?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


