Trong triều có người quen thì mọi chuyện đều dễ nói hơn, đạo lý này bất kể thời cổ đại hay hiện đại đều rất hữu dụng, đặc biệt là ở những nơi do chính phủ quản lý nghiêm ngặt như hầm trú ẩn.
Nhờ phúc của Đàm Đông, phía trên biết Tiêu Cẩm và những người khác đã cứu mạng anh, nên thái độ với cả nhóm cũng vô cùng khách sáo.
Diện tích bên trong nơi trú ẩn có hạn, vì vậy phần lớn người sống sót đều phải chen chúc ở chung.
Giữa các giường đơn chỉ cách nhau khoảng một mét, ai có điều kiện thì có thể tự treo rèm quanh giường mình.
Mỗi khi có người sống sót mới tới, ngoại trừ người có cống hiến đặc biệt lớn, còn lại đều phải bốc thăm chọn giường, bốc trúng khu nào thì ở khu đó.
Cái gọi là “cống hiến đặc biệt lớn” bao gồm thân phận, vật tư hoặc nhân tài đặc thù.
Ví dụ như nhóm của Tiêu Cẩm, được phân tới khu phòng riêng loại sáu người, bốn người hoặc phòng đơn.
Đàm Đông và Trình Tô đã được cha anh đón đi, còn bốn người Tiêu Cẩm thì vừa vặn được phân vào một phòng bốn người.
Phòng nằm khá sâu bên trong, đương nhiên không phải kiểu vị trí tệ hại gần nhà vệ sinh, diện tích khoảng hơn ba mươi mét vuông, xung quanh dùng ván ép mật độ thấp làm tường ngăn, sát tường đặt bốn chiếc giường đơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)