Dị năng là thứ Tiêu Cẩm mang theo từ kiếp trước, ngay cà có là vật đổi từ hệ thống đi chăng nữa, cô cũng không cho rằng, bản thân có thể thao túng một chuyện lớn như thế giới trò chơi này.
Vì vậy, Tiêu Cẩm dứt khoát lắc đầu.
Đàm Đông vẫn luôn chăm chú nhìn vào mắt cô, nhưng trong đó anh không thấy chút áy náy hay chột dạ nào, cũng không có sự che giấu hay né tránh, hỉ có sự thẳng thắn, quang minh chính đại.
“Ha…”
Tiêu Cẩm ngồi thẳng người lại, khóe môi dưới lớp mặt nạ dường như hơi cong lên.
Phía trước, Mao Lục và Thượng Phàm vẫn luôn vểnh tai nghe lén nhìn nhau một cái, đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
May quá, khỏi phải giúp xử lý xác rồi, dù sao cũng là người được cứu bằng điểm tích phân thật vàng thật bạc, tên Đàm Đông này xem như vẫn còn có lương tâm.
Càng tới gần vị trí hầm trú ẩn, không cần Tiêu Cẩm nhắc, mọi người cũng biết mình không tìm nhầm chỗ.
Từ năm phút trước, xung quanh đã xuất hiện rất nhiều xe cộ, trên mặt đất vương vãi không ít hành lý, nhìn kỹ còn thấy có cả thi thể nằm xen lẫn trong đó, chỉ là đã bị ăn mòn đến mức không còn hình dạng con người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)