Nhìn thấy sắc mặt Tiêu Cẩm càng lúc càng lạnh lùng khó chịu, Hướng lão đại vội vàng lên tiếng:
“Thằng nhóc này ngốc quá, cậu em đừng để bụng. Thuốc vốn là của cậu, cậu muốn xử lý thế nào cũng là quyền của cậu.”
“Nhưng người bên tôi bị thương rất nặng, đường lên đỉnh núi vẫn còn xa, nếu không có thuốc thì cậu ấy không trụ nổi đâu.”
Thấy Tiêu Cẩm không nói gì, Hướng lão đại lại tiếp tục:
“Tôi có thể dùng vật tư để đổi thuốc với cậu. Không cần nhiều, chỉ cần tạm thời giữ được mạng cho cậu ấy là được.”
Tiêu Cẩm nhìn Hướng lão đại một lúc. Ánh mắt cô lướt qua gương mặt đầy bất mãn của Thạch Viễn, rồi lạnh nhạt nói:
“Được thôi, tôi có thuốc. Nhưng anh lấy gì để đổi?”
“Cậu sao có thể keo kiệt như… ưm!”
Chữ “vậy” còn chưa kịp nói ra, cậu nam sinh bên cạnh đã rất nhanh tay bịt miệng Thạch Viễn lại.
Trong lúc Hướng lão đại mang balo tới thương lượng với Tiêu Cẩm, cậu ghé sát tai Thạch Viễn thấp giọng quát:
“Đồ ngu! Mưa lớn quá nên nước tràn vào não cậu rồi à? Người ta đâu phải bố cậu mà phải cho thuốc miễn phí!”
“Ưm ưm!”
Thạch Viễn muốn mở miệng chửi lớn, nhưng vừa ngẩng đầu, đã bắt gặp ánh mắt hờ hững của Hướng lão đại quét qua mình, mọi lời định nói lập tức bị nuốt ngược trở lại.
Nói thật, nếu không có Hướng lão đại dẫn dắt suốt dọc đường, giờ này bọn họ tám phần vẫn còn mắc kẹt trong thành phố. Thạch Viễn vẫn có phần kiêng dè, cuối cùng chỉ đành ôm cục tức trốn sang một góc.
Cậu nam sinh đứng phía trước trợn mắt khinh bỉ:
“Nuông chiều riết hư!”
Hướng lão đại hoàn hồn, rồi tiếp tục nói chuyện với Tiêu Cẩm.
Ông trầm ngâm một lát, sau đó mở balo ra, để lộ vật tư bên trong. Tiêu Cẩm nhìn thấy phần lớn đều là bánh nén, mì gói và các loại thực phẩm tương tự.
“Tôi không cần đồ ăn.”
Tiêu Cẩm lắc đầu, thứ cô không thiếu nhất chính là thức ăn.
Cuối cùng, Tiêu Cẩm dùng thuốc đổi lấy từ Hướng lão đại một chai Mao Đài và một cây thuốc lá. Đó đều là đồ tốt, bất kể lúc nào cũng có giá trị.
Trong mắt Tiêu Cẩm, thứ có thể ngang giá với thuốc men, cũng chỉ có những món xa xỉ phẩm kiểu này.
Nhận đồ xong, cô không dừng lại mà tiếp tục đi lên núi.
Phía sau, Thạch Viễn dường như vẫn không cam lòng, nhìn đồ bị đổi đi, hắn cứ liên tục càm ràm oán trách, còn cố tình nói rất lớn như muốn cho Tiêu Cẩm nghe thấy.
Tiêu Cẩm căn bản chẳng thèm để ý, những lời Thạch Viễn nói trong mắt cô chẳng khác nào tiếng chó sủa. Cùng là người chơi thì đã sao?
Đừng thấy hiện tại Hướng lão đại có thể tập hợp người chơi lập đội thông quan, mà nghĩ mọi chuyện sẽ luôn như vậy.
Sau này thế nào, còn chưa biết được đâu!
Kẻ nguy hiểm nhất, thường luôn là người ở bên cạnh mình.
...
Đi thêm khoảng hai tiếng nữa, cuối cùng Tiêu Cẩm cũng tới đích.
Một tòa kiến trúc khổng lồ nằm giữa khoảng đất bằng trên đỉnh núi, tấm bảng khách sạn cực lớn hiện lên lờ mờ trong màn đêm, phía trên còn nhấp nháy ánh đèn màu.
Khách sạn này vẫn còn điện!
Cây cối xung quanh bị mưa dầm nên trông héo rũ, Tiêu Cẩm vừa chú ý những viên sỏi dưới chân, vừa quan sát khách sạn.
Tòa nhà có hình bán nguyệt, cao năm tầng, chỉ riêng chiều dài hai bên, đã có hàng trăm căn phòng lớn nhỏ nối tiếp nhau qua vô số ô cửa sổ.
Phía sau bị che khuất nên cô không nhìn rõ, kéo cửa lớn khách sạn ra, một luồng hơi ấm lập tức ập tới, không khí khô ráo nhanh chóng xua tan cảm giác nhớp nháp trên người Tiêu Cẩm.
Ngay giây cô bước vào khách sạn, âm thanh điện tử quen thuộc vang lên.
【Chúc mừng người chơi đầu tiên tiến vào điểm an toàn của trò chơi, thưởng 100 tích phân】
Động tác của Tiêu Cẩm khựng lại.
Cô cược đúng rồi, Tây Đài Sơn quả nhiên không phải thông tin vô nghĩa.
Nếu đoán không sai, ở lại trong thành phố căn bản không thể sống sót qua những trận mưa tiếp theo. Hơn nữa, người đầu tiên tiến vào điểm an toàn còn được thưởng tích phân.
Dù Tiêu Cẩm chưa biết tích phân có tác dụng gì, nhưng điều đó không có nghĩa cô không thích nó.
Bước vào trong khách sạn, phía trước không hề có quầy lễ tân, thậm chí toàn bộ khách sạn chẳng có lấy một bóng người.
Sau khi mất hai mươi phút đi kiểm tra toàn bộ từ trên xuống dưới, Tiêu Cẩm phát hiện nơi này chẳng khác gì một khách sạn nghỉ dưỡng bình thường.
Tầng một bên kia là nhà hàng, phía trên có đủ loại phòng nghỉ, hồ bơi, phòng giải trí, spa dưỡng sinh, phòng gym… Mọi cơ sở vật chất đều hoàn hảo, chỉ là không có người.
Trong nhà hàng, thức ăn vô cùng đầy đủ. Tiêu Cẩm mở nắp hộp giữ nhiệt trên quầy bar, thức ăn bên trong thậm chí còn đang bốc khói nghi ngút.
Trong bếp, gạo mì dầu ăn đều được đặt dưới bệ nấu. Cô rất nhanh tìm được kho lạnh phía sau nhà bếp, vật tư lớn nhỏ xếp ngay ngắn thành hàng.
Tiêu Cẩm xoa cằm, nhất thời cảm thấy khó hiểu, cái gọi là điểm an toàn này… thật sự “an toàn” đến vậy sao?
Hầu như mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn. Dù diện tích nơi này có hạn, không chứa được quá nhiều người, nhưng nuôi sống hơn trăm người trong bảy ngày vẫn dư sức.
Thẻ phòng nằm ở quầy lễ tân, Tiêu Cẩm tiện tay lấy một cái rồi rời đi.
Cô không động tới vật tư ở đây, một là vì trong không gian của cô không thiếu thức ăn, hai là không gian đã gần như bị nhét đầy rồi. Số vật tư này cứ để lại cho người đến sau đi, cô chỉ lấy ít đồ ăn rồi lên lầu.
Cởi quần áo, Tiêu Cẩm ngâm mình vào bồn tắm đầy nước, vừa tắm vừa thong thả thưởng thức mỹ thực trên đĩa, dòng nước ấm lướt qua cơ thể, cuốn đi toàn bộ mệt mỏi và lạnh giá.
Cùng lúc đó, nhóm Hướng lão đại phía sau cũng đã tiến vào khách sạn.
“Trời ơi!”
Nhìn khách sạn vẫn hoạt động bình thường như trước thiên tai, mọi người gần như muốn bật khóc vì xúc động.
Cậu nam sinh nuốt nước miếng, mắt dán chặt vào đĩa tôm hấp trong hộp giữ nhiệt. Nhưng khác với những người khác lao vào nhà hàng ăn ngấu nghiến, cậu lén lút đi tới cạnh Hướng lão đại.
“Lão đại, lúc em vào đây, hệ thống báo em là người thứ ba tiến vào điểm an toàn, còn thưởng cho em 30 điểm tích phân!”
Hướng lão đại liếc cậu một cái. Cậu nam sinh lập tức ngậm miệng, ánh mắt nhanh chóng đảo quanh bốn phía.
Hướng lão đại vỗ vai cậu:
“Trước đừng nói ra, nơi này chắc không có vấn đề gì đâu. Tiểu Phùng, cậu dẫn mọi người đi nghỉ trước đi.”
“Vâng!”
Phùng Minh Đông quay người rời đi.
Thật ra lúc Hướng lão đại tiến vào đây, cũng nghe được thông báo của hệ thống. Ông đi đầu đội ngũ nên là người thứ hai, được thưởng 50 tích phân.
Người đầu tiên hiển nhiên chính là Tiêu Cẩm. Ông không biết người khác có được thưởng hay không, nhưng Hướng lão đại càng nghiêng về khả năng, chỉ top đầu mới có phần thưởng, cho nên chuyện này không thích hợp nói ra.
Dần dần, tiếng ồn ào trong khách sạn cũng lắng xuống.
Nhóm Hướng lão đại thật sự đã quá mệt. Suốt dọc đường họ vừa kinh hãi vừa hoảng loạn, gần như ai cũng mang thương tích, mọi người kiệt sức đến mức, chẳng còn hơi đâu kiểm tra khách sạn.
Sau khi ăn uống qua loa cho no bụng, mỗi người chiếm một căn phòng trên tầng cao nhất, rồi ngủ thiếp đi.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi không ngừng.
Bởi vì đã rời khỏi thành phố D, nên họ không biết. Hiện tại toàn bộ thành phố D, đã biến thành biển nước mênh mông.
Nhìn từ trên cao xuống quanh Tây Đài Sơn, nơi duy nhất còn đất liền chỉ có chỗ này.
Sóng thần ập đến quá bất ngờ, nhà cửa sụp đổ, vô số người chết trong mưa.
Là vùng đất duy nhất còn tồn tại xung quanh, Tây Đài Sơn quá nổi bật.
Lúc này, vô số người sống sót đang liều mạng hướng về nơi đây, trong đó có cả người chơi lẫn cư dân bản địa.
Bọn họ tạo thành một đội ngũ lên tới hàng vạn người, giống như đàn kiến, khó nhọc tránh né sóng gió mà tiến tới…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)