Đất vàng cuộn lên dữ dội, vô số tảng đá lớn nhỏ từ trên núi lăn xuống, bùn đất hòa cùng nước mưa tràn đi khắp nơi, chỉ trong chốc lát đã chôn vùi hàng loạt cây cối.
Hướng lão đại ngẩn người trong nháy mắt, nhưng ngay giây tiếp theo, sắc mặt ông lập tức thay đổi dữ dội, lớn tiếng nói:
“Mau chạy! Mang theo balo! Những thứ khác bỏ hết! Theo tôi chạy mau!”
Vừa dứt lời, Hướng lão đại chộp lấy chiếc balo bên cạnh, thậm chí không kịp mặc áo mưa, lao đầu chạy điên cuồng trong màn mưa.
Những người xung quanh lúc này vẫn chưa hoàn hồn, nhìn cảnh tượng kinh hoàng phía xa, gương mặt trắng bệch của họ tràn ngập tuyệt vọng và sợ hãi.
Mãi đến khi thấy Hướng lão đại chạy mất, họ mới như bừng tỉnh. Cả đám lập tức hỗn loạn như ong vỡ tổ, có người nghe lời, xách balo đuổi theo, có người chẳng cần gì nữa mà cắm đầu bỏ chạy.
Tiếng khóc thét vang lên khắp nơi.
Có người tụt lại phía sau, có kẻ chạy sai hướng, thậm chí còn có người vì quá sợ mà chân mềm nhũn, đầu óc trống rỗng, trực tiếp ngồi sụp xuống đất.
Vào lúc này, ai còn hơi sức mà quan tâm người khác?
Nào là sạt núi, nào là đất đá trôi. Đương nhiên phải lo giữ mạng mình trước đã!
…
Ngay từ lúc đá núi bắt đầu lăn xuống, Tiêu Cẩm đã nhờ thính giác nhạy bén, mà phát hiện dị thường trên núi.
Sắc mặt cô nghiêm lại, lập tức thu toàn bộ đồ đạc bên cạnh vào không gian, khoác áo mưa rồi nhanh chóng chạy theo một hướng khác.
Mưa lớn che khuất tầm nhìn, Tiêu Cẩm vừa chú ý đá rơi trên đầu, vừa tránh hướng bùn đất đang tràn tới.
Cô vừa dứt khoát nhảy lên một tảng đá lớn, thì phía sau đã vang lên tiếng nứt rạn. Quay đầu nhìn lại, mặt đất vậy mà đã nứt ra một khe rộng nửa mét, đất đá điên cuồng sụp xuống bên trong.
Tiêu Cẩm cau mày, lập tức đảo mắt tìm nơi an toàn mới, khi nhìn thấy một khu đất cao bằng phẳng phía xa, cô không chút do dự lao tới đó tránh né.
Lúc này, rung chấn mà cô cảm nhận được đã yếu đi khá nhiều, đá núi phía bên này cũng vẫn ổn định.
Tiêu Cẩm ngẩng đầu nhìn xuống phía dưới. Màn đêm đặc quánh như mực che lấp toàn bộ tai họa phía xa, chỉ còn lại tiếng ầm vang chấn động bên tai.
Trong màn mưa trắng xóa, thần sắc cô trở nên mờ mịt khó đoán.
Không biết là đang cảm thán hay lo lắng…
...
Bên phía Hướng lão đại, gặp phải khe nứt mặt đất thì tình hình còn thê thảm hơn nhiều. Bọn họ không có năng lực như Tiêu Cẩm, để nhanh chóng tránh khỏi khu vực sạt lở.
Lúc này đã có không ít người bị đá vụn rơi trúng, kẻ thì đầu chảy máu, người thì mặt đầy thương tích.
Trong đêm tối, họ gần như không nhìn rõ đường dưới chân, thậm chí có người trượt chân rơi thẳng xuống khe nứt.
“Aaaa! Cứu tôi với!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên từ phía sau.
Hướng lão đại nghiến răng, rồi quay người chạy tới mép khe nứt. Ông vươn tay, dùng sức kéo lấy người đang bám bên mép vực.
“Nắm chặt lấy tôi! Dùng sức! Mau lên!”
Người kia treo lơ lửng bên vách, cố dùng tay bấu vào đá để không rơi xuống. Vì đá núi trơn ướt, nên kẽ tay hắn đã rách toạc đầy máu.
Khi nhìn thấy Hướng lão đại, người đó kích động đến mức nước mắt trào ra. Không cần ai nhắc, hắn liều mạng nắm chặt tay Hướng lão đại, căn bản không dám buông.
Hai người cùng dùng sức, cuối cùng cũng kịp leo trở lại mặt đất trước khi đá lăn tới nơi.
“Mau!”
Không còn thời gian nói thêm, Hướng lão đại dẫn cả nhóm cắm đầu chạy tiếp. Không thể chần chừ nữa, họ phải lập tức lên núi!
Trước đó Tiêu Cẩm đã quan sát qua, trận đất đá trôi này do mưa lớn kéo dài nhiều ngày, khiến sườn núi mất ổn định.
Nhưng khu vực bị ảnh hưởng chỉ là đỉnh phía đông của núi Tây Đài, đỉnh núi nơi khách sạn tọa lạc vẫn an toàn.
Không biết có phải do hệ thống cố tình sắp đặt hay không, mhân cơ hội này, cô dứt khoát đi thẳng tới khách sạn luôn.
Tiêu Cẩm liên tục né tránh đá rơi và khe nứt. Không ngoài dự đoán, trên đường tới khách sạn, cô đã gặp nhóm Hướng lão đại đang tháo chạy.
Khác với Tiêu Cẩm gần như không hề hấn gì, một nhóm hơn hai mươi người của Hướng lão đại, giờ chỉ còn lại bảy tám người.
Không ít người hai tay trống trơn, rõ ràng vật tư đã bị bỏ lại ở nơi trú mưa lúc trước.
Cả đám ướt sũng, trên người còn mang thương tích.
Sau khi hai bên chạm mặt, Hướng lão đại cười khổ với Tiêu Cẩm.
...
Khách sạn nghỉ dưỡng Tây Đài Sơn nằm trên đỉnh núi Tây Đài, diện tích rất lớn, nghe nói bên trong còn có cả suối nước nóng thiên nhiên.
Dưới núi, trận đất đá trôi dường như đã kết thúc. Tiêu Cẩm dẫn đầu, bước nhanh lên những bậc thang phía trước.
Phía sau là đám người chơi chật vật vô cùng. Ai nấy đều chân run cầm cập, vừa phải chống chọi với tình trạng mất nhiệt do mưa lớn, vừa phải chịu đựng vết thương bị nước mưa ngâm đến trắng bệch, nhưng dù vậy vẫn có người không chống nổi.
“Ư…” Sau một tiếng rên đau đớn, một người đàn ông phía sau đột nhiên ngã quỵ xuống bậc đá.
Mọi người nghe tiếng động liền quay lại.
Khi thấy gương mặt hắn đã bắt đầu chuyển sang màu xanh xám, tất cả đều giật mình. Lúc này họ mới phát hiện, trên vai hắn chẳng biết từ khi nào đã cắm một đoạn cành cây, có lẽ lúc ngã đã bị đâm xuyên vào.
Quần áo sẫm màu bị nước mưa làm ướt nên không nhìn ra máu. Tên này cũng thật chịu đựng giỏi, vậy mà không rên một tiếng suốt cả đoạn đường!
Hướng lão đại thấy vậy, lập tức chạy tới kiểm tra, có người giúp che mưa, có người dùng đèn pin soi sáng.
Nhẹ nhàng vạch quần áo hắn ra, lông mày Hướng lão đại lập tức nhíu chặt.
“Cái này… còn cứu được không?”
Người bên cạnh khó chịu nhìn vết thương đã bị ngâm đến trắng bệch.
Hướng lão đại sờ balo tìm kiếm, nhưng không thấy thứ mình muốn.
Ông quay sang nhìn những người khác. Thấy vậy, mọi người lập tức lục lọi trên người mình.
Một lúc sau, tất cả đều tay không, ngơ ngác nhìn lại Hướng lão đại, bọn họ chạy quá vội, chỉ kịp mang theo balo đựng thức ăn. Có người thậm chí còn chẳng cầm gì, cho nên không ai mang thuốc cả.
Hướng lão đại hít sâu một hơi, trong lòng nghẹn đến khó chịu, nhưng lại chẳng biết trút vào đâu.
Ông chỉ đành dời mắt đi chỗ khác, không nhìn mọi người nữa.
Nhưng khi ánh mắt vô tình lướt tới bóng người mảnh khảnh phía trên cùng, thì chợt khựng lại. Không suy nghĩ nhiều, ông trực tiếp gọi lớn:
“Cậu em, không biết có thể giúp một chuyện được không?”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Tiêu Cẩm. Khi thấy chiếc balo sau lưng cô, mắt họ lập tức sáng lên.
Đúng rồi! Biết đâu cậu ấy có thuốc!
“Xin cậu đấy! Anh ấy bị thương nặng lắm! Có thể cho chúng tôi mượn ít thuốc trước được không? Đợi tìm được chúng tôi nhất định trả lại!”
Mọi người liên tục lên tiếng.
Tiêu Cẩm vốn đã nghe hết chuyện phía sau, nước chân cô khựng lại, rồi quay đầu nhìn xuống.
“Cậu thanh niên à, mọi người đều là người chơi, ở đây vốn nên giúp đỡ lẫn nhau. Nếu cậu có thuốc thì mau lấy ra đi, đây là một mạng người đấy!”
Hướng lão đại vốn còn đang nghĩ nên mở lời thế nào, không ngờ người bên cạnh đã thay ông nói luôn.
Nghe xong câu đó, mặt Hướng lão đại lập tức đen sì. Chỉ tiếc trời quá tối, người nọ không nhìn thấy sắc mặt ông, còn tự đắc nghĩ rằng mình nói rất đúng.
Cậu nam sinh luôn đi theo Hướng lão đại cũng cau mày.
“Ha!” Tiêu Cẩm nhìn chằm chằm kẻ vừa nói, rồi cười lạnh một tiếng.
“Cái thái độ gì đấy? Tôi nói sai à?”
Người kia lập tức nổi giận vì phản ứng của Tiêu Cẩm, càng tức hơn khi cô làm hắn mất mặt trước đám đông.
“Cậu còn là người Lam Tinh không vậy? Ai cũng khó khăn như nhau, giúp chút thì có làm sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
