Cô ta mang vẻ mặt nôn nóng, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự hả hê khi người khác gặp nạn.
Hừ, trà xanh nhỏ. Dù Kiều Vân Khê có ngốc nghếch đến đâu, cô vẫn nhìn ra cô ta đang cố tình gài bẫy mình.
Cô run lẩy bẩy: "Vậy sao? Thế tôi phải làm sao bây giờ?"
Lục Dao Đình nghiêm mặt: "Cậu đi xin lỗi đi, cứ nói là cậu vì ghen tị với Tô Bắc Nịnh nên mới làm như vậy."
"Như vậy được không?"
"Đương nhiên rồi, cậu đắc tội cả Bắc Nịnh và kim chủ, sau này không thể lăn lộn trong nghề được nữa đâu."
Lục Dao Đình thấy cô cúi đầu sắp thỏa hiệp thì khóe môi hơi nhếch lên. Dù sao thì cô ta cũng là người mẫu của Lý Sảng, đương nhiên phải giúp đỡ người ta rồi.
"Haizz, bỏ đi, dù sao đăng cũng đã đăng rồi." Kiều Vân Khê thở dài.
"Vân Khê, cậu làm vậy không phải là tự chuốc lấy thất bại sao? Lẽ nào cậu không muốn cùng tiến bộ với Phó Mộ Niên nữa?"
Lục Dao Đình lôi Phó Mộ Niên ra để uy hiếp Kiều Vân Khê. Chiêu này luôn là cách hiệu quả nhất. Vẻ mặt Kiều Vân Khê lộ ra sự giằng co: "Nhưng bắt tớ xin lỗi thì mất mặt quá. Hơn nữa, tôi xuất sắc như vậy, biết đâu có hợp đồng chủ động tìm đến cửa thì sao."
Lục Dao Đình không nhịn được mỉa mai lạnh lùng, người này rốt cuộc đang nằm mơ giữa ban ngày à!
Cô ta vừa định lên tiếng thì đã bị cướp lời.
"Chị gọi điện thoại cho em sao em không nghe máy, Vân Khê!" Lâm Vân kích động bước tới: "Tạp chí Bắc Âu liên hệ với chị rồi, họ chỉ đích danh muốn em làm người đại diện cho kỳ này!"
Kiều Vân Khê che miệng: "Thật sao ạ? Trời ơi, đúng là cầu được ước thấy mà!"
"Nhanh lên nhanh lên!"
Hai người vội vã rời đi, chỉ để lại Lục Dao Đình đứng chết trân tại chỗ.
Chỉ cần cô ta trở thành Phu nhân Phó, cô ta có thể dưới một người trên vạn người!
Nhưng tin nhắn vừa gửi đi, cô ta đã nhìn thấy dấu chấm than màu đỏ.
Chuyện gì thế này?
Tại sao Phó Đình Lễ lại xóa kết bạn với cô ta?
Lục Dao Đình hoảng loạn một trận, cô ta gửi lại yêu cầu kết bạn, lúc này mới phát hiện ra bản thân lại bị chặn rồi!
Cô ta cuống cuồng gọi điện thoại: "Sếp Phó, tại sao..."
"Cô Lục, tôi đã có vợ rồi, xin cô tự trọng."
Giọng nói lạnh lùng không chút nhiệt độ vang lên, sau đó đối phương cúp máy thẳng thừng.
Lục Dao Đình gọi lại thì chỉ nghe thấy tiếng tút tút báo bận. Hai mắt cô ta lập tức đẫm lệ, nỗi đau xót lan tràn khắp sống lưng. Tại sao, tại sao lại như vậy? Phó Đình Lễ đáng lẽ phải là của cô ta chứ!
Trải qua một buổi chiều bận rộn, Kiều Vân Khê đã quay xong video đại diện cho tạp chí Bắc Âu.
Lâm Vân hiếm khi thở phào nhẹ nhõm: "Em quay tốt lắm, cứ giữ vững phong độ này, không bao lâu nữa em có thể lấy được hợp đồng hạng B rồi."
Kiều Vân Khê gật đầu: "Cảm ơn chị Vân đã nhọc lòng."
Cô chia tay với Lâm Vân, sau đó bắt taxi đến tập đoàn Phó thị.
Tuy nhiên ở cửa, cô bị lễ tân cản lại.
"Thưa cô, xin hỏi cô có hẹn trước không?"
Kiều Vân Khê hơi nhíu mày thanh tú: "Tôi không có hẹn, nhưng tôi là vợ của tổng giám đốc các cô."
Nghe vậy, lễ tân lập tức thu lại vẻ lịch sự, ánh mắt lộ ra sự khinh thường, giọng điệu có chút mất kiên nhẫn: "Tuổi tác còn nhỏ mà không lo học thói tốt, tổng giám đốc của chúng tôi vẫn độc thân chưa cưới vợ! Cô mau đi đi, đừng để lát nữa tôi gọi bảo vệ đuổi cô ra ngoài!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)