Cô ta hững hờ nói: "Cô thế này là, đổi người rồi sao? Khẩu vị của cô cũng thật độc lạ, người tàn tật cũng không buông tha."
Giọng điệu của Tô Bắc Nịnh chứa đầy sự trào phúng và kiêu ngạo trắng trợn.
Khuôn mặt xinh đẹp của Kiều Vân Khê lạnh lùng đi: "Tàn tật? Người ta ăn hết gạo nhà cô chắc, cần cô phải lắm miệng ở đây sao. Còn nữa, cái loại teo não như cô cũng dám chạy rông bên ngoài, cẩn thận dọa người ta sợ chết khiếp, mau về nhà chữa trị đi!"
"Kiều Vân Khê!"
Tô Bắc Nịnh nổi giận, cô ta lấy tư cách gì mà nói mình chứ. Lại nghĩ đến người bên cạnh mình là trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc tập đoàn Phó thị, cô ta liền cảm thấy cãi nhau với Kiều Vân Khê thật quá hạ thấp đẳng cấp của bản thân.
Cô ta bèn lạnh lùng kiêu ngạo nói: "Cô cũng chỉ biết cãi lý thôi, tôi không muốn lãng phí thời gian với loại người như cô!"
Nói xong, cô ta lén lút khoác lấy cánh tay của người bên cạnh.
Nhưng đối phương lại dứt khoát kéo giãn khoảng cách.
Cô ta nhìn Lục Thần với vẻ mặt không thể tin nổi.
Người đàn ông vừa nãy còn ấm áp, giờ phút này sắc mặt lại trầm lạnh: "Cô ăn nói bên ngoài như vậy sao?"
"Không phải.” Tô Bắc Nịnh hoảng hốt trong lòng: “Kiều Vân Khê vốn dĩ là người lẳng lơ tồi tệ, em chỉ là chướng mắt việc cô ta vì quyền thế mà ngay cả một người tàn tật cũng không buông tha."
Lục Thần thất vọng tột cùng, anh ta không thèm nhìn cô ta thêm một cái nào nữa. Anh ta bước đến trước mặt Phó Đình Lễ nói nhỏ vài câu, tư thế cung kính lễ phép.
Thái độ này làm Tô Bắc Nịnh sững sờ.
Lục Thần chính là trợ lý đặc biệt của vị kia, ra ngoài không bao giờ cần phải nhìn sắc mặt người khác, vậy mà bây giờ lại cung kính với người này như vậy. Lẽ nào, anh ta là nhân vật lớn gì sao?
Nhưng Tô Bắc Nịnh không có thời gian để hối hận nữa, ba người kia đi thẳng luôn. Cô ta chỉ có thể gửi tin nhắn cho Lục Thần, nhưng người đàn ông chỉ đáp lại một câu lạnh lùng: [Xin lỗi, tôi không có quyền can thiệp vào công việc của công ty chi nhánh.]
Hai mắt Tô Bắc Nịnh đỏ bừng.
Lúc ăn cơm, thái độ của Lục Thần rõ ràng là sẽ giúp cô ta mà!
Người bên cạnh Kiều Vân Khê rốt cuộc là ai?
Tô Bắc Nịnh không thể nào biết được. Còn tổng giám đốc Vạn cuối cùng vẫn bị đuổi việc. Tổng giám đốc Vạn đương nhiên không cam tâm bị đuổi việc như vậy, ông ta đòi Tô Bắc Nịnh một khoản bồi thường đắt đỏ. Tô Bắc Nịnh vì danh tiếng của bản thân nên đành phải đưa tiền, nhưng trong lòng lại ghi hận Kiều Vân Khê thêm một chút.
Trên xe thương mại.
Lục Thần xin lỗi Phó Đình Lễ. Kiều Vân Khê lên tiếng: "Trợ lý Lục cũng không cần khó chịu, có một số người, chính là diễn kịch quá giỏi."
Không ngờ cô sẽ an ủi mình, Lục Thần cảm thấy rất bất ngờ trong lòng, anh ta nhìn cô bằng con mắt khác: "Tôi mới biết chuyện vị tổng giám đốc kia bị đuổi việc lại có liên quan đến phu nhân. Cô có cần tôi nói với họ một tiếng, để họ cho cô đi quay lại không?"
Chắc chắn là Bắc Âu có độ nhận diện cao hơn hẳn so với tạp chí Khinh Yên.
Cô cũng không làm kiêu, có sự tiện lợi như vậy tại sao lại không nhận, cô lập tức đồng ý.
Chỉ là cô vừa mới bước chân đến công ty, Lục Dao Đình đã tìm đến cô: "Vân Khê, cậu bị sao vậy, công khai tung đoạn ghi âm lên mạng, ngay cả kim chủ cũng dám đắc tội! Cậu có biết tạp chí Khinh Yên là công ty dưới trướng Phó Đình Lễ không hả, cậu không phải cố ý nhắm vào Phó Đình Lễ đó chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



