Nói trắng ra, Kiều Vân Khê chỉ là một cái lốp dự phòng mà thôi.
"Khuôn mặt này của tôi do ai cho ư? Chắc chắn là Nữ Oa nương nương rồi."
Kiều Vân Khê nhẹ nhàng vuốt ve gò má: "Ây da, chị Sảng à, chị đừng tức giận nữa. Vốn dĩ chị đã già rồi, bây giờ nếp nhăn đều hằn lên hết kìa. Đi cùng nhau, người ta khéo lại tưởng chị là dì của tôi đấy!"
Lý Sảng tức đến mức suýt hộc máu. Con tiện nhân này!
Đáy mắt Tô Bắc Nịnh lóe lên sự chán ghét.
Cô ta cao ngạo lên tiếng: "Kiều Vân Khê, nếu cô đã không có việc gì thì mau cút đi. Cô không coi trọng người ta, người ta cũng chẳng thèm coi trọng cô đâu. Chỉ là một nữ người mẫu rác rưởi, đừng ở đây làm mất mặt nữa!"
"Cho nên, tạp chí của các người thích bắt nạt người khác như vậy sao?" Kiều Vân Khê nhàn nhạt nhìn vị tổng giám đốc.
Tổng giám đốc ho khan một tiếng: "Ây da, dĩ hòa vi quý mà, lần sau có cơ hội lại hợp tác. Nói đi cũng phải nói lại, chúng ta cũng chưa ký hợp đồng, cô có thể làm gì được chứ? Các người cũng đừng ở đây lãng phí thời gian, ảnh hưởng đến việc quay phim của chúng tôi nữa."
Lúc đầu Lâm Vân không ký hợp đồng là vì tin tưởng bọn họ, không ngờ bọn họ lại làm ra loại chuyện như vậy!
Lâm Vân định nổi giận, nhưng Kiều Vân Khê đã kéo cô ấy lại: "Được thôi, chúng ta là nhân vật nhỏ, không đắc tội nổi."
Nói xong, cô liền dẫn Lâm Vân rời đi.
Lý Sảng rất đắc ý, nhưng Tô Bắc Nịnh lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Kiều Vân Khê vậy mà thực sự bỏ qua sao?
Cô ta không kịp suy nghĩ nhiều, rất nhanh đã bắt đầu vào việc quay phim.
Lâm Vân bước ra khỏi cửa, vô cùng áy náy nhìn Kiều Vân Khê: "Vân Khê, đều tại chị không tốt. Chị thật không ngờ kẻ này lại đạo mạo ngụy quân tử như vậy!"
"Không sao đâu chị Vân. Em có chuẩn bị hậu chiêu rồi, rất nhanh bọn họ sẽ phải khóc lóc đến cầu xin chúng ta thôi." Kiều Vân Khê lấy điện thoại di động ra, nhấn nút phát. Âm thanh vang lên bên trong chính là nội dung cuộc nói chuyện của mấy người bọn họ vừa rồi.
Kiều Vân Khê nói cho Lâm Vân nghe kế hoạch của mình. Lâm Vân có chút bất ngờ nhưng không hề ngăn cản. Kiều Vân Khê rất nhanh đã đăng đoạn ghi âm lên mạng.
Buổi trưa có thời gian nghỉ ngơi, Lâm Vân đã quay về công ty. Kiều Vân Khê suy nghĩ một chút, rồi gửi tin nhắn cho ai đó: [Ông xã, anh có rảnh không? Có muốn cùng đi ăn cơm không?]
Vài phút sau, đối phương đã trả lời tin nhắn, đồng thời gửi kèm một địa chỉ: [Được, tôi đang ở khách sạn Bốn Mùa.]
Tại trường quay.
"Quay tốt lắm, không hổ danh là Bắc Nịnh!"
Tổng giám đốc nịnh nọt nói: "Nếu Kiều Vân Khê đến đây, chắc chắn là sẽ không có được hiệu quả như vậy."
Tô Bắc Nịnh gật đầu, sắc mặt kiêu ngạo. Thế nhưng, sắc mặt của Lý Sảng lại chợt biến đổi. Cùng lúc đó, các nhân viên khác cũng đều chú ý tới hot search mới xuất hiện trên mạng.
"Tổng giám đốc, không xong rồi! Chúng ta lên hot search rồi!"
Tổng giám đốc cầm điện thoại lên xem, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
#Hot! Tổng giám đốc tạp chí Tú Ngọc công khai sỉ nhục người khác#
#Tổng giám đốc Tú Ngọc ngông cuồng#
#Nhân cách của tổng giám đốc Tú Ngọc#
#Tạp chí Tú Ngọc#
Ông ta nhấn vào xem, đó chính là đoạn ghi âm lúc đó của Kiều Vân Khê, đang gây ra sự phẫn nộ tột cùng trong dư luận.
Mặc dù Kiều Vân Khê có chút lụy tình, nhưng cô vẫn có không ít fan hâm mộ nhan sắc.
Thêm vào đó, chuyện này quả thực là do tổng giám đốc làm việc không có tình người. Cư dân mạng đều đồng cảm với kẻ yếu, nên trên mạng rợp trời dậy đất đều là những lời chửi rủa ông ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)