Cổ họng Kiều Vân Khê nghẹn lại chua xót. Trước kia, những bình luận này đều dành cho cô.
Nhưng không sao, buổi trình diễn trang sức lần này là triển lãm hoành tráng của Ôn Y Y, và cũng là khởi đầu cho sự thân bại danh liệt của cô ta!
Kiều Vân Khê mệt mỏi cả một ngày, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, cửa mở ra.
Xe lăn lăn bánh vào phòng. Người đàn ông đã sớm quen với bóng tối, anh thành thạo lên giường. Nhưng anh nhạy bén cảm nhận được hơi thở xung quanh, lập tức quay đầu lại. Góc nghiêng xinh đẹp của cô gái tỏa sáng rực rỡ dưới ánh trăng.
Kiều Vân Khê... vậy mà lại ngủ ở đây sao?
Cô cực kỳ chán ghét việc ngủ chung phòng với anh cơ mà.
Cô gái đang ngủ rất say, Phó Đình Lễ liền nhắm mắt nghỉ ngơi.
Kiều Vân Khê mở mắt, liếc mắt liền nhìn thấy khuôn mặt ngủ say tuấn mỹ ngay trước mặt: "A!"
"Bịch!"
Cô tung một cước đá người kia xuống giường.
Sắc mặt Phó Đình Lễ lập tức tối sầm lại.
Ký ức của Kiều Vân Khê ùa về. Cô cười gượng hai tiếng, vội vàng xuống giường đỡ người lên: "A a, ngại quá ngại quá, em không ngờ ông xã lại đến ngủ cùng em."
"Đây là phòng của tôi." Anh nghiến răng rít lên.
Kiều Vân Khê lập tức càng xấu hổ hơn, đành đỡ người lên giường.
"Ông xã, anh không sao chứ?"
"Không sao, dậy đi."
"Vâng."
Kiều Vân Khê lại đỡ anh lên xe lăn để đi vào nhà vệ sinh.
Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Phó Đình Lễ chuẩn bị thay quần áo.
Kiều Vân Khê nói: "Ông xã, em chọn cho anh một bộ này, anh xem thế nào?"
Phó Đình Lễ nhàn nhạt gật đầu, nhìn chăm chú vào cô. Kiều Vân Khê giống như chú cún nhỏ đang chờ đợi được khen ngợi, cứ nhìn anh chằm chằm, cho đến khi Phó Đình Lễ lên tiếng: "Em chắc chắn muốn nhìn tôi thay quần áo sao?"
"!!!"
Cô gái chạy biến đi nhanh như một làn khói.
Anh không bỏ sót gò má đang ửng đỏ của cô, khóe miệng bất giác khẽ nhếch lên.
Trong lúc ăn cơm, Kiều Vân Khê đã tìm hiểu về công việc hôm nay của mình.
Đó là quay video quảng cáo tạp chí cho một tập đoàn nào đó.
Cô ăn cơm xong liền đến công ty, rồi cùng Lâm Vân đi đến địa điểm quay phim.
"Công việc này đối với em rất quan trọng, tuyệt đối đừng giở thói tiểu thư ở trường quay đấy." Lâm Vân dặn dò hết lời.
Kiều Vân Khê không ngừng gật đầu. Mà bọn họ vừa đến nơi, liền nhìn thấy người quen.
Sắc mặt Lâm Vân tối sầm lại: "Sao các người lại đến đây?"
"Đương nhiên là đến để quay phim rồi."
Một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy đi tới, bên cạnh dẫn theo một người mẫu có vẻ mặt lạnh lùng. Sự lạnh lùng của cô ta khác với Kiều Vân Khê, giữa lông mày lộ ra vẻ kiêu ngạo.
Đây là người đại diện Lý Sảng và người mẫu Tô Bắc Nịnh của công ty bọn họ.
Lý Sảng và Lâm Vân luôn là kẻ thù không đội trời chung, quan hệ giữa Tô Bắc Nịnh và Kiều Vân Khê cũng chẳng tốt đẹp gì. Nhưng nói chung, Tô Bắc Nịnh căn bản không hề coi trọng Kiều Vân Khê.
Cô ta bây giờ sắp trở thành nữ người mẫu hạng A, Kiều Vân Khê ngay cả thực lực làm đối thủ của cô ta cũng không có.
"Lý Sảng, cô làm vậy có thú vị không?" Lâm Vân tức giận nói.
"Còn cô thì sao? Kiều Vân Khê chỉ có cái vỏ xinh đẹp, thực lực nát bét thì ai mà chẳng biết. Cô để cô ta đến quay phim, chẳng phải là muốn đập nát bảng hiệu của tập đoàn Phó thị sao?" Lý Sảng nhướng mày, liếc nhìn Tô Bắc Nịnh: "Dù sao thì các người cũng chưa ký hợp đồng, có thể đi về được rồi."
Lâm Vân nhìn về phía vị tổng giám đốc ở bên cạnh.
Rõ ràng là ông ta đã nhìn trúng nhan sắc của Kiều Vân Khê trước, nhưng bây giờ lại đổi giọng: "Lâm Vân, trước đây người tôi muốn hẹn chính là Bắc Nịnh, chẳng qua cô ấy không có lịch trống. Bây giờ..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
