[Đây đúng là livestream “Vùng Lưu Đày” hả? Cho tôi hỏi cô ấy đang làm cái gì vậy?]
[Nhìn không hiểu sao? Cô ấy đang sinh tồn đó.]
[Nhưng mà cực khổ vậy mà chẳng kiếm được bao nhiêu đồ ăn. Nịnh khán giả tí có phải nhanh hơn không?]
[Ông trên kia, người ta nịnh ông thì ông định tặng gì? Đồ ăn ngon hơn cô ấy đang ăn hả?]
[Trời ơi, con cá cô ấy nướng nhìn thơm quá trời! Cá mới vớt từ biển lên đó! Tôi chưa từng ăn thứ gì tươi như vậy!]
[Cứ thế mà ăn không sợ nhiễm dị biến à?]
Bây giờ động thực vật bên ngoài đều bị kiểm soát. Muốn ăn phải qua kiểm nghiệm của Viện Nghiên Cứu mới được mở bán. Giá cả thì tăng chóng mặt, dân thường toàn uống dinh dưỡng lỏng thay cơm.
Khán giả trong lòng hơi khó chịu. Ban đầu định tặng bánh mì, sau lại đổi sang dinh dưỡng lỏng. Họ cũng muốn để cô nếm thử cái mùi hương nhân tạo “ngon miệng” ấy.
Sau một ngày vất vả, “thầy Khương” thu thêm một cái lồng cá. Nhưng lần này không may mắn: lồng bị rách một mảng lớn, mồi bị cuỗm sạch, ngay cả một con cua cũng chẳng có. Khương Tử Hàm chán nản vứt cái lồng rách đi rồi bắt đầu đào trên bãi cát.
Đi biển mà, không phải lúc nào cũng có thu hoạch. Không có cá thì còn có nghêu sò. Chẳng mấy chốc, bãi cát bị đào thành ổ gà ổ voi, nhưng cô lại thu được một giỏ đầy ắp nghêu sò. Sóng vừa ập đến là bãi biển trở lại bằng phẳng như cũ.
Cuối cùng cô còn nhặt được một tấm đá phẳng đem về. Chiếc xe đạp lại lắc lư trở về trước cửa nhà gỗ.
Đồ nướng tuy ngon thật, nhưng ngày nào cũng ăn thì cũng ngán. Hôm nay cô định thử nghĩ xem có thể chế biến món gì khác không.
Khương Tử Hàm đang xây lại bếp mới thì chiếc trực thăng ngày nào cũng đến lại xuất hiện. Phi công đứng ở cửa nhìn cô mấy lần, rồi ném xuống một cái thùng kim loại to gấp mấy lần hôm qua.
“Khoan đã anh ơi! Cái thùng kim loại này làm bằng gì vậy? Em dùng đun nước có bị ngộ độc không?”
Khương Tử Hàm ôm lấy mái tóc bị gió thổi rối tung, cố hét lớn hỏi.
Đối phương quay đầu, không biết nói gì đó với người bên trong, rồi đưa tay nhận một vật. Giây tiếp theo, món đồ đó bị quăng thẳng xuống.
Thứ rơi xuống đất hóa ra là… một cái bát inox bự chảng.
Khương Tử Hàm: “…”
Cơm trên thành bát còn chưa rửa sạch nữa. Người đâu mà tùy tiện dễ sợ.
Cô mở thùng đồ tiếp tế ra xem thử rồi lập tức sáng rỡ mặt mày. Ngoài bánh mì, hôm nay còn có mấy gói mì ăn liền! Còn mấy gói chất lỏng không rõ là gì thì cô bỏ qua vì nhìn không quen.
Vừa chạm đầu lưỡi, mắt cô lập tức sáng quắc. Dù mùi hương liệu hơi nồng, nhưng… đây chẳng phải vị phô mai sao?
Mì vị phô mai thì còn gì tuyệt hơn!
Không biết camera ở đâu nên cô cười thật tươi, xoay một vòng 360° để coi như cảm ơn mọi người.
Nước sôi, Khương Tử Hàm thả vắt mì vào, rắc chút muối biển phơi từ hôm qua, rồi đổ luôn gói dinh dưỡng vị phô mai vào. Mùi thơm lập tức lan tỏa khắp căn bếp.
Còn các gói gia vị? Cô gom hết lại, cất kỹ. Vàng còn chẳng quý bằng đám này, dùng tiết kiệm mới được.
Trên phiến đá bên cạnh, đám thịt nghêu cô nướng cũng chín thơm. Có mì có thịt, bữa này thật sự mỹ mãn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



