Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trên Hoang Đảo Mở Một Phòng Khám Thú Y Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Khoảnh khắc đó, mùi thơm đậm đà lan thẳng vào mặt. Khi hơi nóng tan đi, lớp da cá vàng giòn xém cạnh vẫn còn đang kêu xèo xèo, vỏ tôm hùm ánh lên màu cam đỏ hấp dẫn.

Cô nuốt nước bọt, nhẹ nhàng bẻ một miếng thịt cá trắng muốt. Vị mặn ngọt tự nhiên vừa chạm vào đầu lưỡi đã khiến cô bất giác mở to mắt — độ mặn vừa đúng, tôn hết vị tươi của hải sản.

Chi Chi ngồi xổm một bên, hai móng nhỏ ôm một miếng thịt tôm gặm phấn khích, đôi mắt hạt đậu lim dim sung sướng.

Ăn xong hải sản, lại thêm ít quả rừng chín mọng, cả nước quả gai uống vào cũng thấy ngon hơn hẳn.

Cô xoa xoa cái bụng, tựa lưng vào tường thở một hơi dài.

Xa xa vang tiếng sóng biển. Ánh lửa soi bóng ấm áp. Cô bỗng cảm thấy, lần tái sinh bất ngờ này… hình như cũng không tệ đến vậy.

Sáng hôm sau, Khương Tử Hàm dùng chiếc hộp kim loại để đun nước biển.

Không có gia vị, ăn hải sản nguyên vị cũng chẳng sao, lúc đầu còn thấy lạ miệng, về sau lại hơi khó nuốt. Nửa đêm cô không nhịn nổi, đã gặm hai cái bánh mì nhỏ.

Khi nước biển sôi, cô lọc nhiều lần để tách muối trước đã.

Cô nhét Chi Chi vào túi áo, hôm nay định đi xa hơn để tìm vật tư, tiện xem có gặp được ai khác hay không.

Đi rất lâu, cuối cùng cô cũng đến một nơi trông giống trung tâm thương mại.

Cô đi cả buổi sáng mà chẳng gặp một bóng người nào, cũng không tìm thấy thêm camera thứ hai. Đúng là thế giới dị năng, mấy thứ theo dõi này giấu kỹ thật.

Bận bịu một lúc, cô còn quên khuấy mất chuyện livestream. Cô lại gom dây mây về đan lồng bắt cá. Hôm qua được một mẻ lớn khiến cô càng có động lực. Đan thêm vài cái đặt ở nhiều nơi, ăn không hết thì phơi khô để dành.

Kho hàng của hệ thống vẫn chưa sáng lên. Mở một ô là mất 10 điểm, cuối tháng còn phải trả phí bảo quản. Kho có thể ngừng thời gian thật đấy, nhưng với Khương Tử Hàm hiện tại, điểm phải ưu tiên cho việc giữ mạng. Chuyện khác để sau.

Không dùng kho được thì chỉ còn cách làm nhiều đồ khô, trái cây sấy, cá khô… làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Cả một ngày trời, khán giả chỉ thấy cô phơi muối biển với đan dây mây. Đám dây leo quanh nhà bị cô cắt gần như trụi lủi.

Ngoài lồng cá, cô còn đan thêm mấy cái giỏ lớn nhỏ. Cái lớn nhất được buộc sau yên xe đạp, chở được nhiều đồ hơn hẳn. Khi nắng dịu đi, cô lại trèo lên mái nhà, phủ toàn bộ bạt chống thấm. Sau này trời mưa cũng không phải lo nước dột nữa.

Tiếng gõ chan chát vang lên, còn khán giả thì bắt đầu hoang mang…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc