Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trên Hoang Đảo Mở Một Phòng Khám Thú Y Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Không ngờ bụi cây này cũng là dị biến vật. Trời đã ban cơ hội, điểm tích lũy cứ thế dâng đến tận miệng rồi còn gì!

Dao lóe sáng, cành dày nhất bị cô cắt phăng. Vết cắt rỉ ra chất lỏng đen đặc. Con số trên bảng dao động liên tục:

[Dị biến: -10.]

[Dị biến: -15.]

...

Cho đến khi sắc đỏ trên cành biến mất hoàn toàn, âm thanh hệ thống vang lên thong thả:

[Đinh... Tích điểm +5.5.]

Nhìn con số, cô suýt phì cười vì tức: “Tỷ lệ đổi mười ăn một hả? Sao mày không ra ngoài cướp trắng trợn luôn đi chứ?”

Cô còn đang cau có thì nhận ra quả trên cây không hiện nhắc nhở dị biến.

“Ơ?” Cô bật ra. Quả này... không bị nhiễm sao?

Khương Tử Hàm xé vạt áo bọc lại, gỡ sạch lớp lông gai rồi cắn một miếng. Ngay lập tức, vị chua gắt bùng nổ, khiến thái dương cô giật giật.

Cô nhăn mặt, vội nhổ miếng quả ra ngoài: “Không bị dị biến thì cũng chưa chắc ăn nổi đâu nhé! Vị này đem ngâm nước chắc hóa thành dấm luôn rồi!”

Miệng còn lẩm bẩm oán thán, nhưng cô vẫn kéo vạt áo lên, bứt cả đống quả nhét vào. Trong cảnh ngộ này, cái gì nhét vào bụng cũng là báu vật.

[Chúc mừng! Nhận được “Băng gạc” +1.]

Khuôn mặt Khương Tử Hàm lập tức cứng đờ. Quả nhiên, cái hệ thống keo kiệt này chưa bao giờ chịu cho ra thứ gì ra hồn. Sớm biết vậy, cô thà đừng hy vọng làm gì cho mệt.

Không thể dựa vào hệ thống được nữa. Trời dần ngả tối, ra ngoài ban đêm quá nguy hiểm, trong khi mớ quả nhặt được chắc chắn chẳng đủ no. Cô phải nhanh chóng tìm thêm đồ ăn để tích trữ.

“Ở núi thì ăn núi, ở biển thì ăn biển. Địa thế đẹp thế này mà không khai thác thì phí quá.”

Khương Tử Hàm bện nhanh mấy sợi dây mây thành một cái lồng cá, bỏ ít cá chết làm mồi rồi thả xuống khe đá. Trong lúc chờ cá cắn câu, cô tranh thủ lượm hết những thứ có ích trong phạm vi mấy trăm mét: thùng sắt, lon bỏ đi, vài cuộn vải chống thấm... Tất cả đều được mang về rửa sạch bằng nước biển. Cô còn hứng thêm một thùng nước, chuẩn bị vừa dọn dẹp căn nhà gỗ vừa căng tấm bạt chống dột.

Thế nhưng, vừa đẩy cửa vào, một luồng mùi lạ lập tức xộc lên. Mùi ấy tươi mới đến rợn người, hệt như thứ gì đó đang rữa nát.

Bước chân cô khựng lại. Mới đi nửa buổi, trong nhà đã có thứ gì chui vào sao? Lưng cô căng cứng, ánh mắt đảo một vòng. Căn nhà nhỏ nhìn qua là thấy hết, vậy mà tim vẫn đập loạn nhịp.

Thứ đáng sợ nhất chính là cái chưa biết.

Khương Tử Hàm rón rén tiến từng bước, thì ngay lúc ấy, một tia sáng bạc phóng thẳng vào cổ họng cô!

Tim hẫng mất một nhịp. Trên người cô chợt lóe ánh vàng, [Kim Chung Tráo] tự động kích hoạt. Cô lập tức trấn tĩnh, nhắm mắt, tay vung ra phía trước, gọn gàng chộp được một cục lông xù trong lòng bàn tay.

Thứ ấy ướt sũng, giãy giụa dữ dội, còn phảng phất mùi máu tanh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc