Khung hình ghi lại hình ảnh của Khương Tử Hàm thì gần như chẳng ai buồn liếc mắt nhìn.
[Nhanh lên nào, vòng loại này sắp kết thúc rồi, coi xem ai xui xẻo bị đào thải đây!]
[Chán ghê, bao lâu rồi không thấy tân binh mới. Không thể thả thêm vài người vào cho vui à?]
[Nói nghe hay ghê. Nơi lưu đày này chỉ có dị biến thú và nhân loại bị phán tội mới được vào. Nói kiểu đó chẳng khác nào rủa mấy chiến sĩ ngoài tiền tuyến cả lũ toi đời!]
[Ha ha, đã xem kênh này mà còn đòi đạo đức à? Nếu thích làm người tốt thì đi donate cho dân bản địa đi, để họ còn có vật tư sinh sống.]
Phía sau màn hình, Tiểu Triệu tức muốn đập bàn. Anh ta xem livestream đâu phải để giải trí.
Mấy hôm trước, có một đợt chiến thú bị dị biến được ném vào khu lưu đày, trong đó có một con quen thuộc với anh ta. Dù biết cơ hội chữa trị gần như bằng không, lòng anh ta vẫn thấp thỏm không yên, chỉ muốn biết nó giờ ra sao.
Anh ta đập tay lên trán, bừng tỉnh:
Tranh cãi với đám bàn phím làm gì chứ! Quan trọng là phải tìm cho ra con chiến thú đó!
Khu lưu đày vốn là một hòn đảo biệt lập, nơi tập trung vô số dị biến giả. Ban đầu hệ thống giám sát được lập ra để truy dấu chiến thú mất kiểm soát, ai ngờ lâu dần lại biến thành một trò tiêu khiển cho đám khán giả ngoài kia.
Nghĩ đến đó, lòng anh ta chỉ thấy chua chát.
Tiểu Triệu dụi mắt, tiếp tục kiên nhẫn rà soát từng màn hình sáng loáng, tìm trong biển hình ảnh dày đặc ấy chút dấu vết quen thuộc.
Lúc này, Khương Tử Hàm đang thất thểu bước đi dọc bờ biển, trong miệng nhai nhóp nhép vài quả mọng đỏ nhạt, thứ duy nhất cô tìm được để tạm xua cơn đói.
Khung cảnh xung quanh hoang tàn đổ nát, nửa ngày trời mà chẳng thấy bóng người. Dọc theo mép nước, băng qua vài gò đất, cuối cùng cô cũng thấy thấp thoáng một căn nhà gỗ nhỏ.
Ngôi nhà xiêu vẹo, mái thủng một lỗ to tướng. Nhưng cô chẳng hề chần chừ, đẩy cửa bước vào.
Giữa nơi hoang vu thế này, chỉ cần có mái che tránh gió mưa thôi cũng đã là ân huệ của trời rồi.
Bên trong trống huơ trống hoác, mùi cũ kỹ nồng nặc, nhưng ít ra vẫn có thể ở tạm. Vấn đề duy nhất chính là cái lỗ thủng trên mái.
Nếu nửa đêm có thứ gì đó chui vào, e là cô chẳng còn cơ hội để kêu trời nữa.
Khương Tử Hàm leo lên bậu cửa, cố gắng trèo cao. Không có gỗ để che lỗ thủng, cô bèn xếp lá to thành từng lớp dày đặc, chèn thật kỹ rồi đặt đá nặng lên trên. Phủi tay một cái, cô gật gù hài lòng, chắc tạm ổn được vài ngày.
Cô thò tay thử chạm, nhưng vừa gần đến quả thì rụt lại, thốt lên: “Á!”
Một giọt máu rịn ra, cùng lúc trên màn hình nhảy lên dòng chữ đỏ chót: [Phát hiện tiếp xúc với dị biến vật, dị biến +1.]
Khương Tử Hàm tròn mắt nhìn bụi cây trước mặt, ngẩn ngơ. Nhìn kỹ, quả thật trên cành chi chít những vân đỏ như mạch máu.
Cô liếm môi, bản năng thúc động tinh thần lực. Một con dao phẫu thuật bạc lóe sáng xuất hiện, trên màn hình hệ thống hiện thông tin:
[Chủng loại: Lê gai biến dị. (Nhiễm trung bình.)]
[Dị biến: 55.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
