Bé Trang Hi ngồi bên cạnh nghe thấy thế thì khẽ “ơ” một tiếng, cô bé nghiêng đầu hỏi: “Chị Khúc ơi, chị không thích ăn thanh mai ạ?”
Khúc Hà đặt thìa xuống rồi xoa nhẹ cái đầu nhỏ của cô bé và mỉm cười: “Tất nhiên là chị thích ăn thanh mai rồi.”
Giọng nói của cô vô thức trở nên dịu dàng hơn và mang theo vài phần hoài niệm.
“Hồi nhỏ, cạnh nhà bà ngoại chị có một cây thanh mai nên cứ mỗi độ hè về khi quả chín mọng, chị còn trèo hẳn lên cây để hái nữa đấy.”
Đôi mắt Bé Trang Hi lập tức sáng bừng lên, nó giơ hai ngón tay cái ra với vẻ đầy sùng bái: “Chị Khúc giỏi quá đi! Lần sau Hi Nhi cũng muốn trèo cây hái thanh mai!”
Khúc Hà bỗng khựng lại.
Thôi xong rồi!
Dạy hư trẻ con mất rồi!
Cô vội vàng xua tay rồi cố gắng chữa cháy bằng vẻ mặt nghiêm túc: “Trẻ con không được trèo cây đâu nhé, ngã xuống là nguy hiểm lắm đấy.”
Bé Trang Hi lắc lư cái đầu: “Nhưng nhà Hi Nhi cũng có cây thanh mai mà, là do cậu trồng đấy ạ. Nó được trồng nhiều năm rồi và còn lớn hơn cả tuổi của Hi Nhi nữa!”
Khúc Hà: “?...”
Cô vô thức nhìn sang Trang Biệt Yến, không ngờ một người đoan chính như ngọc và là tài năng kiệt xuất của nhà họ Trang mà cũng có sở thích trồng cây sao?
Trang Biệt Yến vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ là khi Khúc Hà nhìn sang thì chân mày anh khẽ động đậy: “Ừ, trồng được mười năm rồi.”
Mười năm sao?
Khúc Hà ngẩn người.
Mười năm trước Trang Biệt Yến mới chỉ... 18 hay 19 tuổi thôi nhỉ?...
Cô còn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì Trang Hi ở bên cạnh đã lại sát gần: “Chị Khúc ơi, đợi đến khi thanh mai ra quả, chị đến nhà cùng Hi Nhi hái thanh mai có được không ạ?”
Khúc Hà: “....?”
Đến Trang gia sao?
Đồng tử cô khẽ co rụt lại.
Nhìn Trang Hi sau khi đưa ra lời mời đã phấn khích đến mức bắt đầu bấm đốt ngón tay đếm ngày.
Trong lòng cô điên cuồng lắc đầu.
Từ chối thôi!
Khúc Hà đang nghĩ xem nên khéo léo từ chối thế nào thì bất chợt nghe thấy Trang Biệt Yến ngồi đối diện lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng vô cùng rõ ràng:
“Vào ngày thanh mai kết trái, rất hoan nghênh cô Khúc đến nhà làm khách.”
Nhưng trong bụng cô lại thầm nghĩ trẻ con vốn mau quên, chắc là chỉ vài ngày nữa con bé sẽ quên ngay chuyện này thôi, đến lúc đó mình tìm đại một lý do nào đó để thoái thác là được.
Thế nhưng cô vạn lần không ngờ được rằng lần đi này lại khiến bản thân mình cũng bị “cuốn” vào luôn.
Bên ngoài cửa sổ kính, ánh hoàng hôn đang dần chìm khuất sau những tòa nhà cao tầng.
Món tráng miệng trên bàn đã được ăn sạch từ lâu, duy chỉ có ly cà phê đen trước mặt Trang Biệt Yến là vẫn chưa hề được đụng tới.
Cô nhân viên phục vụ đi lên lầu và lịch sự nhắc nhở họ rằng cửa hàng sắp đến giờ đóng cửa.
Cả ba người cùng đứng dậy rời đi.
Trang Hi hỏi thăm địa chỉ nhà cô và muốn đưa cô về tận nơi, nhưng sau khi bị Khúc Hà hai lần khéo léo từ chối thì nó đành phải thôi.
Khúc Hà đứng bên lề đường đợi xe công nghệ.
Như có cảm ứng, cô quay đầu nhìn lại.
Trang Biệt Yến đang đưa Trang Hi lên ghế sau, dáng người cao ráo của anh đứng sừng sững bên cạnh xe.
Phố xá đã bắt đầu lên đèn, ánh sáng lung linh phác họa nên dáng vẻ hiên ngang của anh.
Tim Khúc Hà bỗng nhảy dựng lên một nhịp lạ lùng, cô vội vàng thu hồi tầm mắt rồi chui tọt vào chiếc xe vừa mới dừng ngay trước mặt.
...
Đêm khuya, Khúc Hà lại một lần nữa mơ thấy giấc mơ đó.
Trong mơ, cô quay trở về thời thơ ấu và trèo lên cây thanh mai cạnh nhà bà ngoại.
Sau khi đã đứng vững, cô nhón chân định hái quả thanh mai chín mọng trên đỉnh đầu nhưng lại trượt chân ngã nhào xuống.
Cơn đau như dự tính đã không ập đến mà cô lại ngã vào lòng một người.
Cô ngẩng đầu muốn nhìn rõ gương mặt đối phương nhưng mọi thứ trong giấc mơ đều mờ ảo như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, chỉ duy có cái ôm của người đó là vô cùng vững chãi và ấm áp.
Nhưng lần này không biết từ đâu có một làn gió thổi tới làm lớp sương mù trong mơ dần dần tan biến.
Gương mặt ấy ngày càng trở nên rõ nét hơn.
Đôi mắt màu hổ phách cùng sống mũi cao thẳng...
Chính là Trang Biệt Yến!
Khúc Hà giật mình tỉnh giấc.
Ánh ban mai nhàn nhạt len lỏi qua khe hở của rèm cửa chiếu vào trong phòng.
Cô ngẩn ngơ ngồi trên giường và chờ cho nhịp tim bình ổn trở lại.
Giấc mơ này trước đây cô cũng từng gặp nhưng gương mặt đó lúc nào cũng mờ mịt không rõ.
Tại sao lần này... lại biến thành Trang Biệt Yến chứ?
Khúc Hà xỏ dép lê đi vào nhà vệ sinh, cô vốc nước tạt lên mặt rồi vỗ vỗ vào má mình.
Chắc chắn là do miếng bánh kem thanh mai hôm qua gây ra rồi.
Chắc chắn là vậy!
...
Hai ngày cuối tuần Hà Nguyệt Phường đã tiếp đón một đoàn khách nhỏ khoảng hai mươi người.
Đến thứ Hai, bà chủ Tư Nguyệt cuối cùng cũng đại phát từ bi quyết định nghỉ ngơi một ngày, hai người họ hẹn nhau cùng ăn đồ nướng tại nhà của Khúc Hà.
Dự báo thời tiết nói rằng Bắc Thành đã bước vào mùa mưa.
Quả nhiên là gần đến buổi trưa thì cơn mưa lớn ập đến vô cùng dữ dội, các tuyến tàu điện ngầm xung quanh buộc phải tạm dừng hoạt động. Sau khi hai người ăn xong đồ nướng thì mưa mới ngớt đi đôi chút và Tư Nguyệt cũng vội vàng bắt xe về nhà.
Khúc Hà đang dọn dẹp bàn ăn thì nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
“Để quên đồ gì rồi sao……” Cô tưởng Tư Nguyệt quên đồ nên lon ton chạy ra mở cửa.
Giây phút cánh cửa mở ra, cô hoàn toàn sững sờ.
Tiền Chiêu Dã đang đứng trước cửa trong bộ vest chỉnh tề, một tay hắn cầm một bó hoa hồng.
Không phải là loại Cappuccino mà là Pink Lychee.
Khúc Hà thẫn thờ trong giây lát.
“Bất ngờ đến vậy sao?” Tiền Chiêu Dã khẽ cười một tiếng rồi đổi bó hoa sang tay khác, tay còn lại vươn tới định nắm lấy tay cô.
Khúc Hà lùi lại một bước và né tránh.
Ánh mắt Tiền Chiêu Dã trầm xuống, hắn nghiến chặt răng rồi trực tiếp sải bước vào nhà.
“Sao anh lại đến đây?” Khúc Hà đóng cửa lại rồi hỏi một câu.
Tiền Chiêu Dã không trả lời mà đảo mắt nhìn quanh căn nhà một lượt, cuối cùng ánh nhìn dừng lại trên bàn ăn.
Khi nhìn thấy bộ đồ ăn dành cho hai người vẫn chưa kịp dọn trên bàn thì ánh mắt hắn tối sầm lại. Hắn tiện tay ném bó hoa ở lối vào rồi nói bằng giọng pha chút khó chịu: “Anh không được đến đây sao?”
Khúc Hà nhìn hắn và chợt cảm thấy thật nực cười.
“Trước đây anh gần như chưa bao giờ đến.”
Căn hộ ở Bạch Ngọc Loan này là do bố mẹ mua cho cô sau khi tốt nghiệp đại học. Căn nhà có hai phòng ngủ và một phòng khách, tuy không lớn nhưng lại tiêu tốn phần lớn số tiền tích góp cả đời của ông bà.
Hai giáo viên bình thường có thể dành dụm được tiền để mua căn hộ này ở trong khu vực đường vành đai 3 của Bắc Thành thì cô đương nhiên hiểu rõ những vất vả đằng sau đó.
Lúc giao chìa khóa vào tay cô, họ chỉ nói rằng một đứa con gái mới tốt nghiệp như cô mà đi thuê nhà ở Bắc Thành thì không an toàn, có căn nhà này thì ít nhất cũng được coi là có một mái ấm tại đây.
Thế nhưng trong mấy năm ở bên Tiền Chiêu Dã, hắn lại chê bai “nhà quá nhỏ” và “vị trí quá hẻo lánh” nên số lần hắn đến đây chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Vậy mà giờ đây hắn lại ngang nhiên đứng ở chỗ này như thể đó là điều hiển nhiên.
Vẻ mặt Tiền Chiêu Dã cứng đờ trong chốc lát nhưng rất nhanh sau đó hắn đã đeo lên lớp mặt nạ dịu dàng: “Chỗ này hơi xa thật, anh đã bàn bạc với gia đình rồi, chúng ta có thể dọn vào căn nhà tân hôn trước.”
Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘nhà tân hôn’ với hàm ý đầy quyến rũ.
Nhà tân hôn sao?
Khúc Hà nhếch môi: “Ở đây cũng rất tốt.”
Trong đáy mắt Tiền Chiêu Dã thoáng hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn nhưng hắn đã nhanh chóng kìm xuống rồi định đưa tay lên chạm vào mặt cô: “A Hà, em đã nghỉ phép lâu rồi, đến lúc phải quay lại thôi.”
Khúc Hà nghiêng đầu tránh né khiến ngón tay hắn lơ lửng giữa không trung rồi phải ngượng ngùng thu lại.
Trong lòng Tiền Chiêu Dã dâng lên một luồng bực bội.
Thời gian Khúc Hà nghỉ phép, lúc đầu hắn quả thực cảm thấy tự do và khi ở bên Kiều Miên cũng không còn nơm nớp lo sợ nữa. Khả năng làm việc của An Đạt cũng không tệ nhưng hắn cứ luôn cảm thấy thiếu vắng điều gì đó.
Kiều Miên không biết tỉ mỉ như Khúc Hà, cô ta không biết sắp xếp tài liệu theo thứ tự ưu tiên và khẩn cấp, cũng không biết đưa cho hắn một ly nước mật ong vào giờ giải lao giữa các cuộc họp. Cô ta lại càng không biết thói quen uống cà phê phải thêm một phần sữa và sở thích không ăn rau mùi của hắn.
Thậm chí... cách đây mấy ngày hắn mới biết mình hóa ra lại bị dị ứng với vải lanh.
Hôm đó chiếc áo sơ mi vải lanh mà Kiều Miên chuẩn bị đã suýt chút nữa khiến hắn mất mặt hoàn toàn trước khách hàng.
Lúc này Tiền Chiêu Dã mới nhận ra rằng Khúc Hà đã khắc ghi những thói quen của hắn vào xương tủy từ lâu, và hắn cũng đã quá quen với việc có cô ở bên cạnh chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ cho mình.
Thế nhưng nguyên nhân khiến hôm nay hắn bất chấp mưa gió đến tìm cô chính là vì những lời đồn đại nghe được ở công ty.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)