Mấy cô gái kia chẳng hề có ý định hạ thấp giọng nên Khúc Hà nghe thấy mà không hiểu sao vành tai và cổ nóng bừng, thế nhưng Trang Biệt Yến bên cạnh lại giống như người không liên quan, vẫn vô cùng trấn tĩnh tự nhiên.
Cô vừa định nói với Trang Hi hay là mình ra ngoài đợi nhưng con bé đã kéo cô đến trước tủ trưng bày: "Chị Khúc Hà, cái này, cái kia, đều rất ngon ạ!"
Bé Trang Hi gọi món rõ ràng là một tay lão luyện, cô bé ngẩng đầu lên với vẻ mặt ngoan ngoãn: "Chào cô, cháu muốn một cái bánh Canelé, một cái bánh ngàn lớp dâu tây và một cái Macaron ạ."
Lát sau, cô bé vặn vặn vạt áo: "Hay là hai cái Macaron đi ạ, một cái giúp con đóng gói mang về."
Bé Trang Hi có chút ngại ngùng và nhỏ giọng nói: "Mẹ cũng thích ăn ạ."
Khúc Hà không nhịn được cười vì cô bé này dù có giận dỗi thế nào thì trong lòng vẫn luôn nhớ đến mẹ.
Sau khi Trang Hi gọi xong phần của mình, cô bé ngẩng đầu nhìn Khúc Hà rồi vẫy tay một cái, trông rất có dáng dấp của một đại tài phiệt tài chính.
"Chị Khúc Hà, chị muốn ăn gì cứ gọi thoải mái đi ạ! Để cậu em thanh toán!"
Khúc Hà hoảng hốt.
Trang Biệt Yến đứng ngay sau lưng cô, thật ra cô muốn từ chối nhưng lại bị một câu "Hôm nay đa tạ cô Khúc" của anh dập tắt ý định.
Nếu cô từ chối thì chẳng phải là muốn nhà họ Trang nợ ân tình của mình sao, hoặc biết đâu người ta còn tưởng hôm nay cô có ý đồ riêng nữa.
Cô đành gật đầu rồi nhìn về phía tủ trưng bày.
Những món tráng miệng lộng lẫy khiến cô hơi ngẩn ngơ.
Cô đã lâu lắm rồi không ăn đồ ngọt.
Ban đầu là vì dạ dày của Tiền Chiêu Dã không tốt nên cô cố ý giảm tần suất ăn đồ ngọt, sau đó có một lần cô đang ăn bánh Basque đồng nghiệp tặng thì bị hắn bắt gặp rồi chê là trẻ con, từ đó về sau cô không bao giờ ăn nữa.
Nhưng trong ký ức của Tiền Chiêu Dã, chuyện này lại biến thành việc cô không thích ăn đồ ngọt.
Ký ức luôn khiến người ta xót xa.
Cô nhân viên thấy cô nhìn chằm chằm vào tủ trưng bày đầy do dự thì bắt đầu nhiệt tình giới thiệu sản phẩm mới.
"Lấy cái này đi." Khúc Hà chọn một chiếc bánh Basque.
Thấy cô gọi món xong, Trang Hi bắt đầu giục Trang Biệt Yến: "Cậu ơi mau thanh toán đi!"
Mùi hương gỗ tuyết tùng nhàn nhạt truyền tới từ phía sau, cơ thể Trang Biệt Yến hơi nghiêng về phía trước và gần như bao trọn cô vào lòng.
Anh lấy điện thoại ra để nhân viên quét mã.
"Chị Khúc Hà, chúng ta đi tìm chỗ ngồi trước đi để cậu mang qua cho." Trang Hi nắm tay cô đi về phía khu vực khách hàng.
Khi xoay người, mu bàn tay cô vô tình lướt qua cổ tay áo của người phía sau.
Cái chạm nhẹ ấy giống như chiếc lông vũ lướt qua mặt hồ.
Ở nơi không ai thấy đã gợn lên những sóng nước lăn tăn.
Trang Hi dẫn cô lên tầng hai rồi tìm một vị trí bên cửa sổ ngồi xuống, cô bé vừa đung đưa chân vừa nghịch khăn giấy, miệng còn lầm bầm: "Cậu là chậm nhất luôn."
Đồ ngọt nhanh chóng được mang lên bàn.
Lớp caramel bên ngoài chiếc bánh Canelé tỏa hương thơm ngọt, Trang Hi không đợi được nữa mà cầm lấy cắn một miếng, sau đó cô bé dùng thìa xúc một miếng lớn bánh ngàn lớp dâu tây với vẻ mặt mãn nguyện, đôi mắt hạnh phúc híp lại thành hình trăng khuyết.
Được ăn món tráng miệng hằng mong ước, cô bé thậm chí còn ngâm nga hát mà không hề biết trên chóp mũi đã dính vệt kem tươi.
Khúc Hà bị chọc cười nên lấy khăn giấy giúp cô bé lau đi vệt kem: "Tiểu Hi vui thế sao? Chẳng phải mỗi thứ sáu đều được ăn à?"
Bé Trang Hi phồng má và giọng nói có chút mập mờ: "Không phải đâu chị Khúc Hà. Mẹ đã nói rồi, nếu Hi Nhi phạm lỗi thì sẽ không được ăn. Thứ sáu tuần trước Hi Nhi lỡ tay làm gãy son môi của mẹ nên vốn dĩ tưởng hôm nay cũng không được ăn rồi..."
Những lời phía sau không cần nói cũng hiểu.
Có thể ăn được món tráng miệng tưởng chừng đã mất đi nên con bé vui sướng hơn bất cứ ai.
Trang Hi vừa nói vừa xúc một thìa lớn bánh dâu tây nhét vào miệng như muốn bù đắp lại tất cả những gì đã bỏ lỡ tuần trước.
Khúc Hà nhìn con sóc nhỏ đang phồng má bên cạnh mà cười khẽ.
Cô lại ngẩng đầu nhìn Trang Biệt Yến đang gõ chữ trên màn hình điện thoại ở phía đối diện.
Không ngờ anh lại cưng chiều cháu gái mình như vậy.
Chẳng hiểu sao trong đầu cô đột nhiên hiện ra ba chữ "nô lệ của con gái".
Cô thực sự hơi khó tưởng tượng một người như Trang Biệt Yến có ngày lại liên quan đến ba chữ này.
Khúc Hà mải mê suy nghĩ nên không chú ý đến việc người đàn ông đối diện đã đặt điện thoại xuống từ lâu, ánh mắt anh chuẩn xác khóa chặt trên độ cong nơi khóe miệng cô.
"Cô Khúc đang cười gì vậy?"
Khúc Hà hoàn hồn và vừa vặn va vào ánh mắt anh.
Mà Trang Hi ở bên cạnh sau khi nghe anh nói xong cũng dừng ăn, cô bé chớp đôi mắt to tò mò nhìn cô.
Bị bốn con mắt to nhìn chằm chằm, đầu óc Khúc Hà đình trệ nên nói luôn suy nghĩ trong lòng: "Không ngờ Trang tổng lại thương cháu gái như vậy... Sau này có con gái chắc chắn sẽ rất hạnh phúc..."
Miệng nói trước còn não thì đuổi theo sau.
Dứt lời, Khúc Hà đã thấy hối hận.
Quả nhiên sau khi nghe cô nói thì chân mày Trang Biệt Yến khẽ cử động, anh nhìn cô với vẻ mặt như cười như không.
Vành tai Khúc Hà nóng bừng.
Chẳng lẽ nhà họ Trang là kiểu gia đình bảo thủ trọng nam khinh nữ? Dù sao nhà họ cũng có tới tận ba trăm hai mươi mốt điều gia quy.
Trong lúc hoảng loạn cô lại bổ sung một câu: "Con trai... con trai cũng vậy..."
Càng giải thích càng hỏng bét.
Khúc Hà hận không thể vùi mặt vào đĩa bánh trước mặt cho xong.
Trang Biệt Yến thu hết phản ứng của cô vào mắt, dưới ánh đèn phản chiếu, đôi đồng tử màu hổ phách của anh trông giống như một viên kẹo mật ong đang tan chảy.
"Tôi tôn trọng ý kiến của vợ mình." Anh nhìn thẳng vào Khúc Hà và giọng nói nhẹ như gió thoảng qua tai.
"Con gái hay con trai tôi đều thích, nhưng..." Anh hơi ngồi thẳng dậy, cơ thể khẽ chuyển động khiến đồng hồ phản xạ ra một tia sáng tinh tế: "Nhưng cô ấy mãi mãi là ưu tiên hàng đầu của tôi."
Câu nói này rõ ràng không phải dành cho cô nhưng Khúc Hà lại cảm thấy mặt mình như đang bốc cháy.
Cô cúi đầu lúng túng sắp xếp lại khăn giấy rồi cầm thìa xúc một miếng bánh Basque.
Khoảnh khắc đưa vào miệng, cô nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ khiến tay cầm thìa của cô suýt chút nữa thì buông ra.
Nhạc trong cửa hàng vừa vặn chuyển sang bài "Try".
Tiếng piano du dương cùng giọng nam lười biếng vang lên: "...If I say you're the one, would you believe me? If I ask you to stay, would you show me the way? Tell me what to say so you don't leave me..."
Trang Hi lại vùi đầu ăn bánh.
Khúc Hà liếc nhìn bàn tay Trang Biệt Yến đang gác trên mép bàn.
Bàn tay đó vừa nãy gần như bao quanh vai cô, còn bây giờ lại thỉnh thoảng gõ nhẹ lên mặt bàn.
Nhịp điệu đó dần dần trùng khớp với âm nhạc.
Bé Trang Hi nhanh chóng ăn sạch hai phần đồ ngọt, cô bé đặt thìa xuống rồi dựa ra sau, vỗ vỗ cái bụng tròn vo, đầu lưỡi còn liếm một vòng quanh miệng rõ ràng là vẫn chưa thỏa mãn.
"Chào quý khách, đây là bánh dương mai vải và cà phê đen mà quý khách vừa gọi ạ."
Cô nhân viên bưng khay đi tới.
Đôi mắt Bé Trang Hi lập tức sáng lên và cả người cô bé suýt chút nữa là nhào tới.
Nhưng cô bé vẫn rất lịch sự hỏi một câu: "Cô ơi, nãy tụi cháu không có gọi món này ạ."
Cô nhân viên nở nụ cười: "Là vị tiên sinh này đã đặt thêm sau khi mọi người lên lầu ạ, bánh dương mai vải là sản phẩm mới nhất của chúng tôi ngày hôm nay đấy."
Trang Hi phấn khích đến mức suýt nhảy dựng lên tại chỗ.
"Cậu ơi cậu ơi, bánh này là gọi cho cháu ạ?"
Trang Biệt Yến bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm nhỏ: "Tuần trước là ai đau răng đến mức không ngủ được nhỉ?"
Bé Trang Hi lập tức ỉu xìu.
Trang Biệt Yến khẽ nhướn mày rồi đẩy đĩa bánh qua: "Chỉ được ăn một miếng thôi."
Thế là con bé lại hồi sinh.
Khúc Hà nhìn màn tương tác của hai cậu cháu mà khóe miệng không tự giác cong lên.
"Ngon quá!" Trang Hi đột nhiên ghé lại gần rồi đẩy đĩa bánh dương mai đến trước mặt cô: "Chị Khúc Hà, chị cũng nếm thử đi ạ."
Khúc Hà ngẩn ra: "Hả?"
Theo bản năng cô lại định từ chối.
Bé Trang Hi ôm ngực với vẻ mặt đau lòng: "Cậu không thích ăn đồ ngọt, Hi Nhi chỉ được ăn một miếng thôi, nếu chị Khúc Hà cũng không ăn thì phí quá."
Khúc Hà bị chọc cười nên cầm nĩa cắt một góc bánh.
Vị ngọt đã lâu không gặp bùng nổ nơi đầu lưỡi và gợi lên một chút chua ngọt trong ký ức tuổi thơ.
Dương mai.
Khi còn nhỏ, cạnh sân nhà ngoại cô cũng có một cây dương mai.
"Không hợp khẩu vị sao?"
Trang Biệt Yến đột nhiên hỏi.
Khúc Hà lắc đầu: "Ngon lắm ạ, chỉ là... tôi đã lâu rồi không ăn đồ ngọt."
Hôm nay, cuối cùng cô cũng lại nếm được hương vị "yêu thích" của mình.
Ánh mắt Trang Biệt Yến dừng lại trên mặt cô vài giây rồi anh như vô ý mở lời: "Tôi cứ tưởng cô Khúc không thích ăn dương mai chứ."
Khúc Hà ngước mắt lên và vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)