Đối diện với ánh mắt ngây ngô của Triệu Thê, Tiêu Thế Khanh hơi tỉnh táo lại, không khỏi thấp giọng cười khẽ. Dạo gần đây hắn bị làm sao vậy, hễ cứ gặp chuyện gì liên quan đến vị Hoàng đế này là lại mất đi phong thái điềm tĩnh vốn có. Chẳng lẽ đúng là "gần mực thì đen", ở cạnh người suốt ngày kêu la oai oái này lâu ngày nên bị ảnh hưởng rồi sao?
Triệu Thê nghiêng đầu nhìn hắn: "Ca ca?"
"Không có gì." Tiêu Thế Khanh liếc nhìn nhành hoa Triệu Thê đang vò dở trong tay: "Thích không?"
Tiêu Thế Khanh ngồi xuống đối diện với Triệu Thê: "Bụng của Hoàng thượng dường như lại lớn hơn một chút rồi."
Triệu Thê vội lấy tay che mặt: "Ca ca đừng nói nữa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

