Là ảo giác của cậu sao? Tại sao Triệu Thê lại cảm thấy trong giọng điệu của Hạ Trường Châu phảng phất một chút... ghen tị thế này?
Triệu Thê hỏi: "Ngươi cảm thấy trẫm có nên sinh 'trứng' của Thừa tướng ra không?"
Hạ Trường Châu không thể nào bình tĩnh nổi: "Thế nên làm chính nhân quân tử thì có ích gì chứ, ngay cả quyền đặt tên cho long đản cũng chẳng tới lượt mình!"
Triệu Thê bắt đầu tưởng tượng: "Nếu sinh ra một đứa con gái giống Thừa tướng, chẳng phải sẽ là đệ nhất mỹ nữ Đại Tĩnh sao? Chậc, đúng là hời cho tên phò mã tương lai của con bé rồi."
Hạ Trường Châu bực bội đi tới đi lui: "Ta đáng lẽ phải nhìn thấu sớm hơn, nhắc nhở Bệ hạ đề phòng lão Thừa tướng kia mới phải."
Triệu Thê vẫn tiếp tục mơ mộng: "Nhưng mà vạn nhất tính tình cũng giống hắn thì không ổn đâu. Công chúa mà, vẫn nên là một 'chiếc áo bông nhỏ' tri kỷ thì tốt hơn."
Hạ Trường Châu hối hận vô vàn: "Nghĩ lại thì, chính ta mới là người đêm hôm đó đưa Bệ hạ về cung. Nếu lúc ấy ta hạ quyết tâm, thì làm gì còn chuyện của Lý Trì Tô hay Tiêu Thế Khanh nữa chứ —"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)