Trong cơn mơ màng, Triệu Thê cảm giác như mình đang nép sát vào một lò sưởi lớn. Hơi nóng từ đó liên tục tỏa ra, xua tan đi cái ẩm ướt khó chịu của mùa mưa.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, trời vẫn còn tối mịt. Bên ngoài mưa vẫn rơi nhưng đã ngớt hơn nhiều, tiếng mưa tí tách mang theo chút dư vị của những cơn mưa xuân. Triệu Thê trở mình, định nằm nướng thêm một lát thì bất ngờ va phải một lồng ngực rắn chắc, nóng hổi. Cậu giật mình mở bừng mắt, người cứng đờ quay đầu lại. Tiếng kêu suýt chút nữa thốt ra khỏi miệng đã kịp nuốt ngược vào trong khi cậu nhìn thấy gương mặt tuấn tú quen thuộc kia.
Cậu dụi mắt để chắc chắn mình không nhìn lầm: "Ca ca?"
Tiêu Thế Khanh vẫn nhắm mắt, tay gác hờ trên eo Triệu Thê. Trong lòng cậu nảy sinh một bụng thắc mắc: Sao Tiêu Thế Khanh lại ở trên giường mình? Rõ ràng đêm qua cậu ngủ một mình mà. Chẳng lẽ... Tiêu Thế Khanh nửa đêm mộng du, bơi luôn lên giường cậu sao?
Cậu nhìn chằm chằm vào mặt Tiêu Thế Khanh, đầu đầy dấu chấm hỏi. Nhìn mãi đâm ra ngứa tay, cậu không nhịn được mà đưa ngón tay khẽ gảy gảy hàng mi dài đang rủ xuống của đối phương. Thật sự là đẹp trai muốn chết.
"Ca ca," Triệu Thê lắc lắc vai Tiêu Thế Khanh, "trời sáng rồi, ngươi dậy thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
