Động tác trên tay Tiêu Thế Khanh khựng lại, hắn trầm giọng: "Mang hắn vào."
Trương thái y nhanh chóng được "mời" vào trong. Tội nghiệp vị thái y già, sau khi bị dọa cho hồn xiêu phách tán đã xin cáo lão hồi hương, nào ngờ ngày vui ngắn chẳng tày gang. Ông chưa hưởng được mấy nỗi thái bình đã bị đám ám vệ từ trên trời rơi xuống, chẳng nói chẳng rằng áp giải một mạch từ quê nhà đến tận Thương Châu. Suốt dọc đường đi, ông bị lùa như lùa vịt, cơm không kịp ăn, nước chẳng kịp uống, khiến bộ xương già này như muốn rời ra từng mảnh. Nhưng điều làm ông khiếp hãi nhất vẫn là nỗi sợ hãi tột cùng đang bủa vây trong lòng.
Vừa nhìn thấy vị Thừa tướng đại nhân quyền khuynh triều dã, hai chân ông liền nhũn ra, "bộp" một tiếng quỳ sụp xuống đất: "Thảo... thảo dân tham kiến Thừa tướng đại nhân."
Tiêu Thế Khanh khẽ ho một tiếng, từ trên cao nhìn xuống lão thái y với thần sắc khó lòng đoán định. Phù Tư thấy hắn ho khan, có chút lo lắng hỏi: "Thừa tướng thấy người không khỏe sao?"
Tiêu Thế Khanh lắc đầu, ra hiệu: "Hỏi đi."
Trương thái y nơm nớp lo sợ: "Thừa tướng muốn biết điều gì, thảo dân nhất định biết gì nói nấy, không dám giấu nửa lời."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

