Cùng lúc đó, bàn tay Dung Đường đang bịt miệng Triệu Thê bỗng buông lỏng. Cậu há miệng thở dốc, giọng nói đã khàn đặc đi vì mệt mỏi: "Dung Đường, ngươi điên thật rồi!"
Đôi mắt Dung Đường chìm trong u tối, thần sắc không còn vẻ bình tĩnh, đạm mạc như xưa mà lại lộ ra nét tà khí cùng chút ngả ngớn: "Ta đã nói rồi, chính ngài đã biến ta thành ra thế này."
Triệu Thê thực sự cảm thấy như vừa dẫm phải vận xui. Kẻ cưỡng ép bắt Dung Đường vào cung không phải cậu, kẻ khiến gia tộc họ Dung lụn bại không ngóc đầu lên nổi cũng chẳng phải cậu, lại càng không phải cậu hủy hoại tiền đồ của y. Cậu tự thấy mình đã dốc hết sức để bù đắp, ngay cả cái "trứng rồng" trong bụng này cũng đâu phải cậu muốn mang. Tại sao cậu lại phải chịu nỗi uất ức này? Sao phải gánh nhiều tiếng xấu đến thế?
Dung Đường cúi người xuống, dường như muốn hôn cậu. Triệu Thê lập tức quay mặt đi, đôi môi mím chặt đầy phản kháng. Y nhẹ giọng nói: "Bệ hạ, mở miệng ra."
Triệu Thê càng mím môi chặt hơn. Trong mắt Dung Đường thoáng hiện vẻ giận dữ, y bỗng dưng bóp lấy cằm cậu, ép cậu phải quay mặt lại đối diện với mình: "Nếu là hắn, có phải ngài sẽ ngoan ngoãn nghe lời rồi không?"
Triệu Thê chẳng rõ kẻ mà Dung Đường nhắc tới là ai, nhưng lúc này cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi. Đám thị vệ đi cùng chắc hẳn đã bị Dung Đường dùng mê dược hạ gục cả rồi, biện pháp duy nhất hiện giờ là kéo dài thời gian. Tiêu Thế Khanh thấy cậu mãi không về nhất định sẽ đi tìm. Tuy cậu không để lại địa chỉ chính xác, nhưng đã dặn người làm là đi gặp Dung Đường, với bản lĩnh của Tiêu Thế Khanh, hắn chắc chắn sẽ tìm được cậu.
Dung Đường nhìn thấu tâm tư đang rối bời của Triệu Thê, y khẽ nheo mắt: "Đang nghĩ đến hắn sao? Người của ngài đã ở trên giường ta rồi, vậy mà ngài còn dám nghĩ đến nam nhân khác?"
Triệu Thê kéo lại dòng suy nghĩ, trừng mắt nhìn Dung Đường một cái rồi giữ im lặng. Dung Đường nhìn chằm chằm vào đôi mắt cậu như đang thưởng thức một món đồ quý, rồi chậm rãi nở nụ cười. Đây là lần đầu tiên y nhìn thấy trong mắt Triệu Thê có thứ cảm xúc khác ngoài sự áy náy.
Triệu Thê xem như đã nhận ra Dung Đường thực sự thay đổi rồi, y đã hoàn toàn biến chất. Trước kia y vốn tiếc chữ như vàng, một câu khó mà quá được hai mươi chữ, vậy mà giờ đây lại có thể nói một hơi dài như thế. Nhưng mà này, nói thì cứ nói, y có thể đừng cởi y phục của cậu được không?
Thấy Dung Đường đã lột sạch lớp áo ngoài của mình, Triệu Thê không chịu nổi nữa mà lớn tiếng: "Ngươi muốn ngủ thì ngủ luôn đi, nói lắm lời vô ích thế làm gì!"
Dung Đường khẽ cười một tiếng: "Đây là do bệ hạ nói đấy nhé."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
