Triệu Thê ngẫm nghĩ một lát rồi quay sang hỏi Giang Đức Hải đang đứng bên cạnh: "Triệu Kiều đâu? Sao hai ngày nay trẫm không thấy hắn?"
Lộ trình tuần du phương Nam đã định sẵn, thuyền rồng neo đậu ở đâu chỉ cần hỏi thăm là biết. Để Triệu Kiều đi trước một bước vẫn tốt hơn là để hắn cứ lết chậm rì rì như sên bò theo đoàn thế này.
Sau khi trút giận xong, Triệu Thê mới hỏi: "Dung Đường thế nào rồi?"
Trình Bá Ngôn vội vã thưa: "Thần suýt chút nữa thì quên mất — Hoàng thượng, Dung công tử tỉnh rồi."
Triệu Thê thở phào nhẹ nhõm: "Trẫm đi thăm y."
Lúc đầu, bước chân Triệu Thê có phần vội vã, nhưng càng đến gần phòng của Dung Đường, cậu lại càng đi chậm lại. Khi sắp tới nơi, cậu dứt khoát dừng hẳn chân: "Ái khanh à..."
Trình Bá Ngôn đáp: "Vi thần có mặt."
"Ngươi xem, trẫm có nên không vào gặp y thì hơn không?" Triệu Thê phân vân, "Y bị trẫm làm cho tức đến hộc máu, lát nữa thấy trẫm lại nổi giận công tâm thì biết làm thế nào?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)