Triệu Thê lắc đầu, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm phía trước: "Không… không kịp nữa rồi."
Tiểu Khẩn Tử sắp phát khóc đến nơi, gào lên thảm thiết: "Bệ hạ! Bệ hạ đừng dọa nô tài mà bệ hạ ơi!"
Ngay lúc này, Triệu Thê cảm thấy nếu mình có thể rặn ra một dòng lệ nóng lăn dài nơi khóe mắt thì hiệu quả diễn xuất sẽ tốt hơn nhiều, đáng tiếc là cậu không khóc nổi. Cậu tự cảm thán: "Trẫm chưa tới tuổi nhược quán đã mắc trọng bệnh thế này, trẫm mà đi rồi mẫu hậu phải làm sao, con dân Đại Tĩnh biết trông cậy vào ai! Thật đúng là trời cao đố kỵ anh tài, chí lớn chưa thành đã…"
Tiểu Khẩn Tử nức nở: "Bệ hạ ơi là bệ hạ…"
Tiêu Thế Khanh vừa tới cửa cung Ung Hoa đã nghe thấy tiếng khóc than vang trời dậy đất. Bước vào trong, thấy Triệu Thê đang nằm lịm trên giường, còn Tiểu Khẩn Tử thì quỳ bên cạnh gào khóc thảm thiết, mặt hắn thoắt cái trắng bệch, gọi giật giọng: "Triệu Thê!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
