Tại cổng cung, Hạ Trường Châu đang cưỡi ngựa, bên hông đeo kiếm, dáng người rạng rỡ và thẳng tắp. Hắn đứng ngóng nhìn về phía những bức tường đỏ ngói xanh nơi sâu thẳm cung môn, gương mặt tràn đầy vẻ mong chờ.
Hạ Trường Châu đã đợi gần nửa canh giờ, không đợi được thái giám thông truyền, nhưng lại đợi được ——
"Hoàng thượng?!" Hạ Trường Châu nhảy xuống ngựa, sải bước lao về phía Triệu Thê.
Triệu Thê nhìn thiếu niên với đôi mày đầy sức sống trước mặt, tâm tình cũng phức tạp chẳng kém gì vụ án của Đại vương tử Tây Hạ. Chính là cái tên này đã "ăn sạch" cậu, lại còn làm lãng phí bao tình cảm của cậu nữa chứ. Đáng lẽ cậu nên tung một chưởng tát hắn dính lên tường cung, cái loại mà có cậy cũng không xuống được ấy.
Nhưng khổ nỗi Hạ Trường Châu lại là rường cột của Đại Tĩnh, hơn nữa còn đẹp trai đến mức này. Với tư cách là một minh quân, Triệu Thê quyết định tạm thời tha cho hắn, đợi hắn từ Tây Hạ trở về rồi mới tính sổ một thể.
Dưới ánh trăng, đôi mắt Hạ Trường Châu sáng rực như sao trời, hắn nhìn Triệu Thê không chớp mắt: "Sao Hoàng thượng lại đích thân đến đây?"
Triệu Thê cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị: "Trẫm đến để tiễn vị tướng quân của mình."
Hạ Trường Châu chỉ cười không đáp.
Triệu Thê liếc nhìn con ngựa sau lưng hắn, hỏi: "Đây là ngựa của ngươi sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)