Triệu Thê tắm rửa xong bước ra, cả người sảng khoái không ít. Biểu cảm của cậu cũng thay đổi từ "vô vọng với nhân gian" sang "trẫm phải báo thù". Chỉ có điều vành mắt cậu vẫn còn đỏ, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào vì nghẹt mũi, trông vẫn còn tội nghiệp lắm.
Cậu đuổi hết những người khác ra ngoài, chỉ để lại mình Giang Đức Hải. Chủ tớ hai người đóng chặt cửa sổ, quyết tâm ngồi xuống phân tích tỉnh táo để tìm ra hung thủ.
"Đêm qua là ai đưa trẫm về?" Triệu Thê hỏi.
Tóc Triệu Thê vẫn còn ướt, Giang Đức Hải vừa giúp cậu lau tóc vừa thưa: "Bẩm Bệ hạ, nô tài không biết."
"Không biết?" Triệu Thê cao giọng chất vấn, "Ngươi là tổng quản bên cạnh trẫm, vậy mà ngươi dám bảo không biết?"
Giang Đức Hải cười khổ: "Bệ hạ dạo này đều nghỉ tại Hải Yến Điện, đám nô tài hầu hạ Ngài cũng đều ở cả bên đó. Đêm qua nô tài đợi mãi không thấy Ngài về, đi tìm mấy vòng mới thấy Ngài đang ở Ung Hoa Cung."
Triệu Thê cau mày, dần dần nhớ ra rồi. Cậu đã hứa với Dung Đường tối nay sẽ về Ung Hoa Cung ngủ, nhưng lại quên báo cho Giang Đức Hải. "Vậy lúc các ngươi tìm thấy trẫm, trẫm đang làm gì?"
"Bệ hạ đang ngủ ạ. Nô tài thấy Ngài ngủ rất ngon nên không dám đánh thức."
Đêm qua hỗn loạn như thế, ngủ ngon chắc chắn là chuyện của nửa đêm về sáng rồi. Nói cách khác, lúc Giang Đức Hải tìm thấy cậu, cậu đã... đã bị tên khốn khiếp kia làm nhục xong rồi!
Nghĩ đến đây Triệu Thê lại thấy nghẹt thở. Cậu hít sâu một hơi, hỏi: "Ngươi tìm thấy trẫm lúc nào?"
"Nô tài đi ngay đây."
Rất nhanh, Giang Đức Hải đã dẫn tới một thái giám tên là Tiểu Khẩn Tử, nghe nói miệng mồm gã này kín nhất cung nên mới có cái tên đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
