Triệu Thê càng lúc càng thấy lâng lâng, trong đầu như có thứ gì đó đang bốc cháy, khói đặc vây quanh rồi nổ lốp bốp. Tầm mắt cậu dần mờ mịt, thanh âm bên tai tựa hồ vọng lại từ một không gian khác; giống như một trận gió lướt qua, cậu nghe rõ mồn một người ta đang nói gì nhưng chỉ chớp mắt sau là quên sạch sành sanh.
Trong trạng thái kỳ dị ấy, xúc giác và khứu giác của cậu lại trở nên thính nhạy hơn bao giờ hết.
Cậu cảm giác mình được ai đó bế ngang lên. Trên người kẻ đó có mùi hương thảo mộc thanh khiết quen thuộc, bước chân vững vàng, không hề có vẻ gì là tốn sức. Thế nhưng cậu lại thấy rất khó chịu, chẳng rõ là khó chịu ở đâu, chỉ thấy cổ họng khô khốc, vừa nóng vừa khát. Bộ long bào mới trên người dường như quá chật, dán chặt vào da thịt khiến hơi thở của cậu cũng trở nên nặng nề.
"Không muốn bế."
Người kia cúi đầu nhìn cậu: "Ừm?"
"Hoàng thượng về Hải Yến Điện sao?"
Triệu Thê nhíu mày, loáng thoáng nhớ ra mình đã hứa với ai đó tối nay sẽ về Ung Hoa Cung. "Ung Hoa Cung," cậu nhỏ giọng lầm bầm, "ta muốn đi Ung Hoa Cung."
Nói xong, sợi dây tỉnh táo cuối cùng trong đầu cậu cũng đứt phựt.
Lúc tỉnh lại lần nữa, Triệu Thê thấy mình đang nằm trên giường. Chiếc giường rất lớn, cậu lăn mấy vòng vẫn chưa tới mép. Khó khăn mở mắt ra, ngoại trừ một mảnh vàng rực thì chẳng nhìn rõ thứ gì. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu — cậu đang nằm trên giường rồng ở Ung Hoa Cung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



