Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Bạn... bạn trai bạn gái sao?"
"Anh đã thừa nhận bao giờ chưa?"
Giọng nói rất lạnh lùng khiến Ôn Hựu cảm thấy máu trong người như đông cứng lại.
Phải rồi, sao cô lại quên mất nhỉ? Tuy Bùi Gián Tuyết đã từng ôm và hôn cô, nhưng dường như anh vẫn chưa bao giờ chính thức đồng ý làm bạn trai của cô cả.
"Vậy thì..." Ôn Hựu không đoán được ý định hiện tại của Bùi Gián Tuyết.
Cô thử thăm dò: "Anh Gián Tuyết, anh có sẵn lòng đồng ý làm bạn trai của em không?"
Bùi Gián Tuyết nhìn chằm chằm vào Ôn Hựu hồi lâu.
Một lúc lâu sau.
"Tại sao lại muốn anh làm bạn trai em?"
"Em thích anh đến vậy sao?" Anh hỏi.
Ôn Hựu căng thẳng một cách lạ lùng, cô đáp: "Thích chứ ạ."
"Thích anh ở điểm nào?"
Bùi Gián Tuyết không chút biểu cảm, thầm nghĩ chắc là vì tiền thôi.
Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt thiếu nữ, xem xét kỹ từng biểu cảm nhỏ nhất của cô nhằm cố gắng tìm ra đáp án chân thực nhất từ ánh mắt ấy.
"Điểm nào của anh em cũng thích."
Ôn Hựu nhẹ nhàng nói.
Cô có chút sợ hãi vì không hề hay biết Bùi Gián Tuyết đã nghi ngờ mình từ sáng đến giờ.
Cô theo thói quen làm nũng như mọi khi, khẽ hôn lên khóe môi anh để lấy lòng.
"Anh Gián Tuyết, rốt cuộc anh làm sao vậy, đừng giận nữa có được không?"
Bùi Gián Tuyết không nói gì.
Anh lạnh lùng đón nhận nụ hôn của Ôn Hựu.
Lừa dối anh thì thôi đi, ngay cả lời tỏ tình cũng hời hợt như vậy, giờ đến việc hôn anh mà cũng chẳng chút tâm hơi nào sao?
Bùi Gián Tuyết giận đến mức sắp bật cười.
Anh nghĩ mình nên cho Ôn Hựu một bài học.
Nếu Ôn Hựu đã thích anh đến vậy, thì việc lãng quên cô một thời gian có lẽ là một phương pháp không tồi.
Để cô tự học cách phản tỉnh và nhận ra mình đã làm sai chuyện gì.
Thời gian ngắn quá thì không đủ để nhớ đời, mà dài quá thì cô lại lo lắng đến mức phát khóc mất.
Khoảng một tháng chắc là vừa đẹp.
Sau khi đã nghĩ thông suốt, Bùi Gián Tuyết buông Ôn Hựu ra: "Đủ rồi."
"Anh Gián Tuyết?" Ôn Hựu ngơ ngác không biết phải làm sao.
Bùi Gián Tuyết cầm tập hồ sơ lên, mỗi cử chỉ động tác của anh đều mang theo vẻ lạnh lùng và áp lực khó tả.
Anh vô tình nói: "Em về đi."
...
Ôn Hựu không phải là người dễ dàng nản lòng, cô hiểu làm nhiệm vụ thì phải biết lúc cương lúc nhu, không được vội vàng.
Cô vốn định tấn công một cách chắc chắn, nhưng điều kỳ lạ là kể từ sáng hôm cô đề cập đến chuyện muốn mua vòng tay, Bùi Gián Tuyết bỗng trở nên vô cùng lạnh nhạt với cô.
Tin nhắn gửi đi chỉ nhận lại duy nhất một chữ: "Ừ."
Đến tìm anh thì không phải đang họp thì cũng là đi công tác.
Ngay cả khi gọi điện thoại, giọng anh vẫn luôn là mấy chữ lạnh băng.
"Có việc gì."
"Không rảnh."
"Đừng làm phiền anh."
Ôn Hựu lo lắng đến mức cuống cuồng, cứ thế này thì cô làm sao tiếp tục nhiệm vụ chinh phục đây?
Nhớ lại sự kiện thái độ của Bùi Gián Tuyết thay đổi bất thường lần trước, Ôn Hựu đoán có lẽ anh cảm thấy cô tiêu xài quá hoang phí.
Hiện tại Ôn Hựu thấy rất hối hận, cô quyết định giải quyết từ gốc rễ vấn đề nên đã gửi tin nhắn cho Bùi Gián Tuyết.
[Anh Gián Tuyết, em không cần vòng tay nữa đâu, anh tha lỗi cho em nhé. Em nhớ anh lắm, anh trả lời em đi mà có được không?]
Tin nhắn gửi từ buổi sáng mà đến tận chiều vẫn chưa thấy hồi âm.
Ôn Hựu đã chờ đợi mỏi mòn cả nửa ngày trời.
Cuối cùng, cô lại thấy một tin tức chính thức từ công ty của Bùi Gián Tuyết trên Weibo, nói rằng anh đã đi công tác châu Âu để ký kết hợp tác.
Vậy mà không một ai nói với cô cả.
Thời gian ở hai nơi cách nhau gần nửa ngày.
Buổi tối ở trong nước tương đương với ban ngày bên kia. Giữa đêm khuya, nhìn tin nhắn vẫn ở trạng thái đã đọc nhưng không trả lời, lòng Ôn Hựu nguội lạnh đi một nửa.
Ngồi chờ chết không phải là tính cách của cô, thế là cô gửi một tin nhắn cho trợ lý bên cạnh Bùi Gián Tuyết.
Ôn Hựu: [Chào Trợ lý Lâm, mọi người đang đi công tác ở đâu vậy? Lúc anh Gián Tuyết đi không nói cho tôi biết, cô có thể gửi định vị cho tôi được không? Tôi muốn đến thăm anh ấy.]
...
Ở phía bên kia.
Tại nước ngoài.
Trợ lý Lâm vội vàng tắt màn hình.
"Không có gì đâu ạ."
Cô ấy cười giả lả rồi giấu điện thoại ra sau lưng.
Cái miệng của đám người này chẳng khác gì quả bóng bay bị xì hơi, hở ra chút là tan tác.
Nếu thật sự bị nhìn thấy thì chưa đầy nửa tiếng sau, chuyện sếp của họ và cô bạn gái nhỏ cãi nhau sẽ lan truyền khắp cả công ty mất.
May mà người kia cũng không gặng hỏi thêm.
Đợi người nọ đi rồi, Trợ lý Lâm mới lau sạch tay, pha lại một tách cà phê khác và tạo một hình vẽ nghệ thuật thật đẹp, sau đó cô ấy mới cẩn thận gõ cửa phòng làm việc của tổng tài.
"Vào đi."
Giọng nam lạnh lùng từ bên trong truyền ra.
Trợ lý Lâm đẩy cánh cửa khép hờ, vừa nhìn thấy cảnh bên trong đã bị choáng ngợp.
Người đàn ông có ngũ quan sâu và sắc sảo đang đứng trước cửa sổ sát đất nhìn ra toàn cảnh. Bộ vest sẫm màu được cắt may vừa vặn tôn lên bờ vai rộng và vòng eo hẹp, dáng vẻ đứng từ trên cao nhìn xuống biển khơi của anh thực sự đẹp trai đến nghẹt thở.
Nhưng đối với một kẻ làm công ăn lương thì sếp có đẹp trai đến mấy cũng không thay đổi được bản chất của một kẻ bóc lột.
Trợ lý Lâm rất an phận, cô ấy đặt cà phê lên bàn rồi đứng yên bên cạnh như một thái giám thân cận bên cạnh hoàng đế.
Cô ấy cúi đầu nói khẽ: "Thưa Bùi tổng, cô Ôn vừa gửi tin nhắn cho tôi ạ."
Bùi Gián Tuyết không nói gì.
Nhưng Trợ lý Lâm biết lúc này mình không được rời đi, nếu không nhận được phản hồi của sếp thì phải chờ đợi mãi. Thế là cô ấy đợi thêm một phút nữa, sau đó mới nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của người đàn ông.
"Cô ấy nhắn gì cho cô?" Bùi Gián Tuyết hỏi.
Trợ lý Lâm tưởng Bùi Gián Tuyết muốn xem tin nhắn giống như lần trước.
Cô ấy đi đến trước cửa sổ sát đất, thật thà mở giao diện điện thoại rồi cung kính đưa đến trước mặt Bùi Gián Tuyết, nhưng anh lại không thèm nhìn.
Bùi Gián Tuyết liếc cô ấy một cái rồi lạnh lùng nói: "Cô không hiểu lời tôi nói à?"
Trợ lý Lâm thầm oán trách trong lòng nhưng không dám nói ra, cô ấy sờ mũi, lủi thủi thu điện thoại lại.
Cô ấy đáp: "Bùi tổng, cô Ôn hỏi thăm tôi xem anh đang đi công tác ở đâu."
"Cô đã nói cho cô ấy biết chưa?" Giọng của Bùi Gián Tuyết lạnh như băng.
"Tôi không dám ạ."
Sau lưng Trợ lý Lâm đổ mồ hôi lạnh, lần trước chính cô ấy là người đi điều tra chuyện của cô Ôn.
Cô ấy cảm thấy việc đối phương có một đối tượng đính hôn cũng là chuyện bình thường, dù sao trong giới hào môn thì chuyện này nhiều vô kể, chỉ là cái danh hờ mà thôi.
Nhưng tâm tư của Bùi Gián Tuyết thì cô ấy không thể đoán thấu và cũng chẳng thể nắm bắt được.
Ví dụ như lúc này Bùi Gián Tuyết lại hỏi: "Vậy cô đến đây làm gì?"
Trợ lý Lâm: "..."
"Tôi đến là muốn hỏi ý kiến của Bùi tổng, rốt cuộc có nên cho cô Ôn biết vị trí của anh hay không."
Trợ lý Lâm cười nịnh nọt.
Không khí lại rơi vào im lặng.
Trợ lý Lâm nhìn Bùi Gián Tuyết đang cụp mắt ngắm phong cảnh mà không nói lời nào, cô ấy bắt đầu cẩn thận suy đoán.
Cô ấy thử hỏi: "Bùi tổng, tôi thấy là..."
"Thời gian này cô Ôn có vẻ rất nhớ anh, chuyện đính hôn chắc cũng không phải cô ấy cố ý giấu anh đâu, tám phần là vì chuyện đó không thành nên cô ấy mới cảm thấy không cần thiết phải nói."
"Hơn nữa những ngày qua cô Ôn liên tục tìm tôi để hỏi thăm tin tức của anh, cứ từ chối mãi cũng không tiện. Anh xem... có nên tha thứ cho cô ấy lần này, nói cho cô ấy biết vị trí của anh không?"
"Tha thứ sao?" Bùi Gián Tuyết cười lạnh.
Anh dời tầm mắt từ cảnh biển sang khuôn mặt của Trợ lý Lâm.
Anh u ám hỏi: "Cô ấy đã đưa cho cô bao nhiêu tiền mà khiến cô phải nói giúp như vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










