Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 1: Coi Anh Là Cây Atm Sao?

Cài Đặt

Chương 1: Coi Anh Là Cây Atm Sao?

[—— Nhập vai đắm chìm! Nam chính sạch toàn tập! ——]

[Nhắc nhở toàn văn: Nữ chính trà xanh, làm bộ làm tịch kiểu ngốc bạch ngọt, không thông minh, không tâm cơ, tất cả đều dựa vào việc được (nhiều) nam chính cưng chiều!]

—————————— (Dải phân cách)

Trong văn phòng.

Cô nũng nịu nói: "Sao anh không thèm để ý tới em vậy, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn em lấy một cái. Có phải... có phải anh thấy em phiền phức nên không còn yêu em nữa rồi không?"

"... Tối qua chẳng phải anh vừa 'yêu' em sao?"

Bùi Gián Tuyết phớt lờ cô gái đang ra sức làm nũng bên cạnh mà thờ ơ đáp lại.

Anh ngồi lười biếng trên chiếc ghế làm việc bằng da thuộc màu đen.

Đôi chân dài bọc trong quần tây vắt chéo vào nhau, còn giữa những ngón tay thon dài ở bàn tay phải là một chiếc bút máy mạ vàng.

Vẻ ngoài trông có vẻ điềm tĩnh nhưng thực chất ánh mắt anh đã dán chặt vào phần ký tên trên tập tài liệu suốt cả buổi sáng.

Không ai biết được tối qua anh và Ôn Hựu đã hôn nhau suốt cả một đêm.

Thế mà sáng nay, anh lại nghe trợ lý báo cáo rằng cô một mặt vừa quyến rũ anh, mặt khác lại giấu anh dây dưa không dứt với một người đàn ông là thanh mai trúc mã đã có hôn ước. Điều này khiến tâm trạng của anh trở nên vô cùng tồi tệ.

"Tối qua là tối qua, bây giờ là bây giờ mà." Ôn Hựu chớp chớp mắt.

Cô buông tay Bùi Gián Tuyết ra rồi ghé sát mặt mình vào trước mắt anh.

Cô khẽ nói: "Hai chuyện đó không giống nhau đâu, cũng giống như em của ngày hôm nay yêu anh nhiều hơn tối qua một chút, vậy nên theo lý mà nói, anh của ngày hôm nay cũng phải yêu em nhiều hơn mới đúng chứ!"

"Anh Gián Tuyết, anh nói xem có đúng không?"

Bùi Gián Tuyết vẫn không thèm ngẩng đầu lên, anh phớt lờ Ôn Hựu rồi nhàn nhạt "ờ" một tiếng.

Chiếc đồng hồ bạch kim nơi cổ tay anh phản chiếu những tia sáng lạnh lẽo sắc lẹm theo từng cử động lật tài liệu.

Anh hỏi một cách lấy lệ: "Cho nên?"

Ôn Hựu bắt đầu thấy sốt ruột.

Nhìn vẻ mặt thanh tâm quả dục của Bùi Gián Tuyết, cô tức giận ném chiếc bút máy của anh lên bàn.

Sau đó cô ngồi lên đùi anh và nắm lấy cà vạt của anh.

Cô oán trách: "Cho nên anh Gián Tuyết à, anh đừng có im lặng mãi thế chứ, nói chuyện với em một chút đi mà."

Nói chuyện?

Bùi Gián Tuyết ngước mắt lên nhìn cô gái to gan lớn mật đang ngồi trên đùi mình, ánh mắt anh chợt tối sầm lại.

Anh dừng động tác lật tài liệu.

Anh trầm giọng hỏi: "Nói cái gì?"

Nói về chuyện của cô và gã hôn phu kia sao?

Đáy mắt Bùi Gián Tuyết thoáng qua một tia giễu cợt.

Từ góc độ này, anh có thể thấy hàng mi của cô hơi cong lên, khi nhìn anh thì tràn đầy tình ý thâm trầm. Mái tóc dài của cô xõa xuống như một dòng thác và tỏa ra hương thơm thoang thoảng.

Rõ ràng là vậy.

Ôn Hựu vẫn chưa biết chuyện mình bắt cá hai tay đã bị anh phát hiện.

Nếu không thì giờ này cô đã phải xin lỗi rồi, chứ không phải là đang quyến rũ anh.

"Thì cứ nói chuyện bâng quơ thôi mà."

Ôn Hựu bĩu môi, cô không hề hay biết trong lòng Bùi Gián Tuyết, mình đã trở thành loại phụ nữ thay lòng đổi dạ.

Cô đoán có lẽ Bùi Gián Tuyết gặp quá nhiều áp lực trong công việc nên mới khác thường như vậy, thế là cô nhớ đến kỹ thuật xoa bóp mà mình mới học được một tuần trước.

"Anh Gián Tuyết, bình thường anh làm việc mệt lắm phải không? Tuần này em đã đặc biệt đi học massage đấy, để em bóp vai cho anh, anh thử xem cảm giác thế nào nhé?"

Ôn Hựu là người thuộc phái hành động, nói xong cô liền nhảy xuống khỏi người Bùi Gián Tuyết rồi vòng ra sau lưng anh và bắt đầu bóp vai.

Bùi Gián Tuyết có chút ngạc nhiên.

Dù đang tức giận nhưng anh vẫn khẽ nheo mắt lại để tận hưởng cảm giác dễ chịu hiếm có này.

Tuy nhiên anh không cho rằng Ôn Hựu đặc biệt đi học vì mình.

Ôn Hựu vốn dĩ đã quen thói kiêu căng, ngay cả việc đi mua sắm bằng tiền của anh mà cô còn than mệt, nên lát nữa chắc chắn là có chuyện muốn cầu xin anh.

Dù sao thì gã hôn phu kia của cô cũng chẳng có tiền, không thể cho cô những gì cô muốn.

Quả nhiên, bóp vai chưa đầy nửa tiếng, Ôn Hựu đột nhiên chậm lại.

Giọng cô tràn đầy vẻ mong đợi, hỏi: "Anh Gián Tuyết, anh thấy em bóp thế nào?"

"Cũng được." Bùi Gián Tuyết thản nhiên đáp.

Anh vừa chú ý thấy Ôn Hựu lấy cớ đi uống nước để lén xoa tay mấy lần ở phía sau, có lẽ là cô đã mỏi nhừ tay rồi.

Anh muốn xem xem đối phương kiên trì lâu như vậy là định hỏi xin anh cái gì.

Ôn Hựu vui mừng: "Thật sao?"

Đây là lần đầu tiên Bùi Gián Tuyết khen cô làm tốt.

Cô nắn bóp thêm vài phút nữa, nhân lúc tâm trạng Bùi Gián Tuyết đang tốt, cô liền ngồi lại lên đùi anh.

Cô vui vẻ hôn một cái lên mặt anh.

Cô nhìn anh rồi ngọt ngào nói: "Vậy anh Gián Tuyết nhìn vào biểu hiện tốt của em mà có thể tha thứ cho em một chuyện được không?"

Tha thứ?

Bàn tay đang ôm eo Ôn Hựu của Bùi Gián Tuyết khựng lại.

Anh thấy cô cẩn thận ôm lấy anh, trong mắt lộ rõ vẻ chột dạ và cả sự hối lỗi.

Chẳng lẽ cô biết mình làm sai nên muốn chủ động thú nhận để được khoan hồng?

Cũng đúng thôi.

Ôn Hựu hiểu rõ anh, cô biết một vị tổng tài có giá trị tài sản hàng trăm tỷ như anh thì không đời nào chịu làm kẻ thứ ba thấp kém.

Nếu có trách thì chỉ có thể trách người đàn ông có đối tượng đính hôn kia không có bản lĩnh.

Quy luật đào thải tự nhiên, điều này cũng rất bình thường.

Bùi Gián Tuyết vốn là người rộng lượng.

Anh không muốn tính toán những chuyện đã qua và sẵn lòng cho Ôn Hựu một cơ hội để sửa sai.

Anh tùy tiện ném tập tài liệu trên tay kia xuống bàn, một tay đỡ lấy Ôn Hựu, tay còn lại nhẹ nhàng nặn mặt cô.

Anh cúi đầu hỏi: "Muốn anh tha thứ cho em chuyện gì?"

"Em nói ra rồi anh không được tức giận nhé?"

Hiếm khi thấy Bùi Gián Tuyết kiên nhẫn như vậy nên Ôn Hựu có chút do dự.

Bùi Gián Tuyết khẽ gật đầu.

"Thật chứ, không lừa em?" Ôn Hựu mở to mắt.

"Nói thử xem."

Tâm trạng Bùi Gián Tuyết đang khá tốt, anh muốn nghe xem Ôn Hựu định dỗ dành mình như thế nào.

"Vậy... em nói nhé?" Ôn Hựu nén sự phấn khích trong lòng.

Bùi Gián Tuyết gật đầu.

Đối diện với ánh mắt kiên nhẫn của anh, Ôn Hựu có chút thẹn thùng cúi đầu.

Cô kéo kéo ống tay áo anh.

Cô ngượng ngùng nói: "Anh Gián Tuyết, lần trước em lỡ tay làm rơi vỡ chiếc vòng tay phỉ thúy anh tặng rồi, anh có thể mua lại cho em cái khác được không?"

Đó là loại phỉ thúy thủy tinh chủng, gia cảnh của cô ở thế giới này tuy khá giả nhưng tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng chỉ có mấy chục nghìn tệ.

Chiếc vòng trị giá hàng triệu tệ đó cô còn chưa kịp đeo đi khoe khoang lần nào, kết quả là khi đi xuống cầu thang cô cầm không chắc, thế là nó rơi xuống đất và vỡ tan tành.

Ôn Hựu cảm thấy vô cùng xót xa.

...

Sắc mặt Bùi Gián Tuyết lập tức lạnh sầm xuống ngay sau khi nghe xong những lời của Ôn Hựu.

Những suy đoán lúc nãy của anh giống như bị dội một gáo nước lạnh.

Hóa ra Ôn Hựu hoàn toàn không có ý định thú nhận với anh, giờ đây cô lại đòi anh mua đồ cho mình, hay là cô chỉ xem anh như một chiếc máy rút tiền ATM thôi?

"Anh Gián Tuyết, có được không ạ? Em thực sự rất muốn có một cái khác."

Thấy Bùi Gián Tuyết mãi không nói gì, Ôn Hựu lay lay cánh tay anh và nhỏ giọng khẩn cầu.

Đôi mắt cô sáng rực lên, bởi vì trong nhận thức của Ôn Hựu, Bùi Gián Tuyết luôn rất hào phóng và sẽ không từ chối những chuyện nhỏ nhặt như thế này.

Nhưng lần này, cô lại nghe thấy anh lạnh lùng thốt ra: "Không được."

"Dạ?" Ôn Hựu ngẩn người một giây, cô nghi ngờ mình đã nghe nhầm.

Cô vô thức hỏi lại: "Cái gì cơ ạ?"

Bùi Gián Tuyết không hề có sở thích đi đổ vỏ cho kẻ khác.

"Anh và em có quan hệ gì?" Anh bóp cằm Ôn Hựu rồi cúi đầu hỏi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc