Vãn Tình bước đi cứ như người mất hồn. Nếu tất cả những chuyện vừa rồi không chân thật như thế, cô còn cho rằng đó chỉ là ảo tưởng của mình mà thôi.
Cô gái ấy là bạn gái anh sao? Lúc trước cô có nghe mẹ và chú Lục buột miệng nhắc đến. Cô gái đó là con gái của chủ tịch tập đoàn nào đó, đang du học bên Mỹ. Hai ngươi đến với nhau thật môn đăng hộ đối. Lúc ấy cô chỉ cười trừ, cố ép xuống khó chịu trong lòng.
"Muốn chết hả? Muốn chết thì tự tìm chỗ nào chết là được rồi, đừng có xông ra đường mà hại người khác, mẹ kiếp!" Tài xế bị cô làm cho hồn vía lên mây, nhô đầu ra chửi ầm lên.
Vãn Tình vội vàng lùi vào vỉa hè, liên tục nói xin lỗi. Đúng lúc này...
Một chiếc xe sang trọng từ từ đỗ lại bên cạnh cô.
Cô kinh ngạc nhìn sang thì thấy khuôn mặt tuấn tú quen thuộc. Nửa năm không gặp, anh vẫn chẳng có gì thay đổi. Vẫn dáng vẻ lạnh lùng và phong độ như xưa, thế nên phụ nữ vây quanh anh không hề thiếu.
"Cô đi đâu? Tôi nói bạn trai đưa cô đi."
Nói chuyện với cô không phải là Lục Yến Tùng. Nghe người nọ nói, tầm mắt Vãn Tình mới chuyển sang cô gái bên cạnh anh. Cô gái này rất xinh đẹp cũng rất nhiệt tình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

