Bà Lục đẩy cửa đi vào thấy dáng vẻ này của con gái mà đau lòng không dứt. Chậm rãi đi tới ngồi xuống ôm con vào lòng.
Vãn Tình tủi thân vùi vào vai mẹ bật khóc tức tửi. Hình ảnh căm hận của Lục Yến Tùng như ẩn như hiện ở trước mắt như muốn xuyên thủng lồng ngực cô.
“Vãn Tình, có phải có chuyện gì hiểu lầm mà con không thể nói được đúng không?” Bà Lục ôm chặt con gái.
Những ngày tháng về sau cứ thế trôi qua. Sức khỏe Vãn Tình cũng dần hồi phục tốt lên. Có điều, thỉnh thoảng vào nửa đêm cô thường hay mơ thấy đứa bé không có duyên với mình mà khóc giật mình tỉnh lại.
Nhưng dù có thế nào thì duyên phận với đứa con bé nhỏ đã thực sự chấm dứt. Cũng xóa sạch mối quan hệ giữa cô và Lục Yến Từng. Cả hai thật sự đã chẳng vòn vướng mắc nào nữa.
Hôm nay lúc đang thu dọn đồ chuẩn bị tan tầm, cô bất ngờ nhận được điện thoại của mẹ.
"Vãn Tình, tối nay con sang nhà dùng cơm với mẹ nhé?"
Vãn Tình hơi ngạc nhiên, hỏi lại: "Mẹ, có chuyện gì sao ạ?"
"Ừm, có chút chuyện." Bà Lục im lặng một lát, mới nói tiếp: "Công ty bên Mỹ vừa mở thêm chi nhánh hiện đang cần người, A Tùng chủ động muốn sang đó."
Nghe thấy lời này, lồng ngực Vãn Tình chợt căng lên. Anh muốn sang Mỹ sao?
"Ra là tiệc chia tay..." Cô cố để giọng nói mình thật bình tĩnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

