Thanh thiếu niên đang trong giai đoạn nổi loạn thì không thể nói lý được.
Lúc Thiên Tình bị người ta giật tóc, cho dù rất đau, nhưng...
"A... Đau quá!" Tiếng kêu đau là của người đang túm tóc mình.
"Đứa nào làm tao đau, muốn chết hả?" Cô gái kia hét lớn.
Vừa quay đầu thì thấy một khuôn mặt âm trầm đến đáng sợ xuất hiện ngay trước mắt.
Trời ơi! Gương mặt này...Tuy đẹp trai thật, nhưng...Lạnh đến có thể xé rách thịt da người ra.
"Luật sư, nhớ kỹ những người này cho tôi! Một người cũng không tha!" Người lên tiếng chính là Thi Nam Sênh. Mặt anh lúc này đen sì, nói với người mặc đồ tây ở phía sau.
"Vâng! Thi tổng!" Luật sư liền lấy điện thoại ra gọi, những cô gái kia quay mặt nhìn nhau.
Bọn họ đều xem tin tức hôm nay, dĩ nhiên biết được người này là ai, càng biết được anh là người không thể chọc vào. Nếu thật sự bị nhốt vào tù, các cô không bị hành hạ tới chết mới lạ.
Cảm nhận được hơi thở quen thuộc...Nghe được giọng nói thân quen của anh...Thiên Tình liền cảm thấy sự sợ hãi bất an trong lòng thoáng chốc tan biến đi, như người chết đuối giữa dòng bỗng vớ được thanh gỗ. Vì cô biết, chỉ cần có anh ở bên, có anh bảo vệ, cô sẽ không bị ai làm hại nữa...Vùi mặt sâu vào ngực anh, nước mắt xúc động không kiềm được lã chã lăn dài xuống.
"Là tại em không nghe lời anh, ra ngoài một mình..."
"Ngốc quá..." Thi Nam Sênh thở dài bế cô lên.
Mặt rất đau...
Tim cũng rất đau...
Nhưng giờ phút này, được tựa vào lòng anh, Thiên Tình cảm thấy dường như có bao khó khăn cũng không còn đáng sợ nữa.
"Luật sư, dẫn bọn họ tới đồn cảnh sát, tôi muốn khởi tố bọn họ!" Thi Nam Sênh vừa bế Thiên Tình lên vừa quay đầu nói. Sắc mặt lạnh đi trong chốc lát, nào còn vẻ dịu dàng như lúc nói chuyện với Thiên Tình?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

