Lục Yến Tùng nhíu lại, rồi chợt nghe người trong ngực lên tiếng: "Lục Yến Tùng, tôi không phải kẻ ngốc, biết rõ anh chỉ vì muốn làm tổn thương tôi, sao tôi còn lao đầu vào mà yêu anh chứ?"
Vòng tay ôm eo cô siết lại chặt hơn. Nhiệt độ chung quanh như hạ xuống cực thấp, rét lạnh khiến người phát run.
Nhưng Vãn Tình vẫn tiếp tục nói: "Anh vốn cũng chẳng hiểu yêu là gì cả. Tình yêu là điều thiêng liêng kỳ diệu biết bao, sao có thể chỉ dựa vào lời anh nói là có thể yêu ngay được chứ? Nếu con người có thể dễ dàng kiểm soát nó như vậy, thì trên đời này đã không có những cuộc tình bi thảm như của Romeo và Juliet nữa rồi."
"Câm miệng!" Lục Yến Tùng khẽ gầm lên, không muốn nghe cô nói nữa.
Nhưng Vãn Tình không vì vậy mà ngừng lại, "Đề nghị này của anh, tôi không làm được. Bởi vì, chính bản thân tôi cũng không thể điều khiển được trái tim mình. Tuy nhiên, nếu anh nhất quyết muốn làm vậy mới chịu giúp Thiên Tình, thì tôi có thể giả vờ như rất yêu anh."
Lời nói ra khiến chính bản thân anh cũng kinh hãi, "Được! Cảnh Vãn Tình, tôi chấp nhận đề nghị của em!" Anh dường như nghiến rang để nói, ánh mắt thì lạnh như băng.
Vãn Tình kinh ngạc nhìn anh. Đề nghị gì?
"Tôi ra mặt giúp Cảnh Thiên Tình. Còn em, bắt đầu từ giây phút này, phải giả bộ yêu tôi! Tốt nhất nên giả bộ cho giống một chút! Nếu không, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể lật lọng."
"Anh... Anh điên rồi!" Giả bộ yêu anh là cô thuận miệng nói bừa thôi. Đề nghị hoang đường như vậy, sao anh có thể chấp nhận được?
"Nếu muốn cứu em gái em, thì lập tức câm miệng lại cho tôi!" Lục Yến Tùng bá đạo cắt lời cô.
Nhìn anh vô cùng nghiêm túc, dáng vẻ hiển nhiên không hề giống đang nói đùa. Nhưng...Rốt cuộc tại sao anh đồng ý đề nghị ấy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

