Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Về Quê Kế Thừa Tiệm Hàng Mã Ở Âm Phủ Chương 6: Tài Khoản Phát Tài Nhận Tiền

Cài Đặt

Chương 6: Tài Khoản Phát Tài Nhận Tiền

“Đừng lên mộ cúng đồ cho chúng ta nữa. Ta đi đầu thai rồi, cháu có đốt gì thì cũng chẳng đến tay ta đâu, chỉ hời cho mấy cô hồn dã quỷ, lại còn rước thêm phiền phức cho cháu.

Nhớ kỹ, luôn để ý đến ngọn nến, trước khi tắt nhất định phải trở về nếu không sẽ tổn hại dương thọ.

Mỗi năm nhớ để dành một ít minh tệ đem đến nha môn nộp thuế, chậm sẽ bị phạt.

Quyển Tân Quỷ Thủ Sách Phụng Đô phải đọc, Bí Thuật Giấy Vàng Mã phải học cho tốt.

Cây roi mây giữ cho chắc, phải biết tự bảo vệ lấy mình.

Ta đi đây. Có duyên thì chúng ta sẽ gặp lại ở dương gian!”

Thời gian không còn nhiều, Song Hoài Hoa dặn dò dồn dập rồi thân ảnh bay nhanh ra ngoài cửa tiệm, lập tức biến mất trong nhịp trôi gấp gáp.

“Bà cố!” - Song Diệu Trúc đuổi theo nhưng chỉ thấy dáng bà lẫn vào dòng quỷ hồn nhộn nhịp ngoài phố, chẳng thèm ngoái đầu, rất nhanh bà ấy đã khuất bóng.

Cô đứng ngây trước cửa, một nỗi bâng khuâng dâng lên. Người thân cuối cùng cũng rời đi. Lần gặp lại, chưa biết còn có thể nhận ra nhau không.

Sinh thời, cô chưa từng thấy mặt bà cố, chỉ có vài ngày ngắn ngủi gặp gỡ sau khi chết. Từng bị bà xuất hiện rồi quấy rầy trong giấc mộng thế nhưng cũng chính bà lại lo nghĩ cho cô từng li từng tí, còn tặng cô biết bao di vật quý giá.

Tiếng chuông gió leng keng! Một quỷ khách mập mạp, vác trên vai một cái bao tải lớn chen qua cửa bước vào An Thọ Đường.

“Cho ta một khối nguyên bảo nhất phẩm, mười khối nguyên bảo nhị phẩm. Ơ? Chủ tiệm đâu rồi?”

“Tôi đây, tôi đây!” Song Diệu Trúc vội vàng chạy vào: “Để tôi lấy hàng cho ngài.”

Quỷ khách quay lại, thấy gương mặt lạ lẫm: “Chủ tiệm đổi người rồi à?”

“Ngài nói bà cố tôi sao? Người vừa đi đầu thai rồi.” Song Diệu Trúc đáp.

“Ồ~ cũng đi tranh cái gọi là Triều Linh Khí hả?” Quỷ khách thở dài: “Ta nói chứ, Triều Linh Khí thì quý thật, nhưng đâu có yên ổn bằng sống ở Phụng Đô này.”

“Ngài nói phải lắm!” Song Diệu Trúc vừa gật đầu phụ họa, vừa cúi người mở hòm dưới quầy lấy nguyên bảo.

“Ê, nhìn ngươi còn trẻ lắm, chết thế nào vậy?” Quỷ khách tò mò.

Song Diệu Trúc bật cười khẽ - thì ra quỷ cũng thích hóng chuyện. Nhưng cô đâu có chết.

“Không nói cũng biết, nhìn ngươi ốm yếu như vậy, chắc là chết vì bệnh rồi.” Quỷ khách khẳng định chắc nịch.

Cô cúi xuống nhìn thân thể mảnh mai không chút mỡ thừa của mình, cười mà không phản bác: “Nguyên bảo ngài muốn đây, mười khối nhất phẩm, một khối nhị phẩm, tổng cộng hết hai nghìn minh tệ.”

Quỷ khách đặt phịch bao tải tiền lên quầy: “Đếm đi! Người nhà ta vừa đốt cho đấy.”

Diệu Trúc mở ra, toàn tờ giấy tiền mệnh giá cực lớn của “Ngân hàng Thiên Địa”. Chỉ tiếc, ngân hàng này ở dương gian khác hẳn với ngân khố âm phủ.

Tờ tiền in đẹp, ở nhân gian xem như loại thượng hạng nhưng tất cả đều được in bằng máy. Về âm giới thì chỉ là đồ hàng mã, giá trị chẳng có bao nhiêu. Cả một bao lớn, cũng chẳng bằng số minh thọ chứa trong một khối nguyên bảo nhị phẩm.

Quỷ khách bĩu môi:

“Giờ tiền giấy ở dương gian ngày càng kém, chẳng giữ được bao nhiêu niệm lực. Một xấp to vậy cũng chỉ chứa được chút xíu minh thọ, hút một lần là hết.

Năm nay Thanh Minh, người nhà đốt cho một đống, đầy cả âm trạch, vậy mà quy ra còn chưa được hai vạn minh tệ.”

Kể từ khi trở thành chủ tiệm quỷ, Diệu Trúc chỉ liếc mắt là thấy rõ trong giấy tiền chứa bao nhiêu minh thọ. Tính theo tỉ giá một canh giờ minh thọ bằng một minh tệ, đúng như quỷ khách nói, cả bao to chỉ đáng giá chưa tới số nguyên bảo hắn muốn mua.

Hy vọng sau khi linh khí phục sinh có linh khí dưỡng thì tình hình sẽ khấm khá hơn.

Thôi, không nói nữa, ta phải về ngay chuyển hết minh thọ trong giấy tiền sang nguyên bảo để cất giữ!”

Nói xong, hắn ôm chặt số nguyên bảo, hớt hải bỏ đi.

Trên bàn thờ, ngọn nến trắng đã cháy sắp tàn, thời gian Diệu Trúc có thể lưu lại âm thế chẳng còn nhiều.

Cô vội đóng cửa tiệm, gom hết chỗ giấy tiền vào bảo bồn tiền khố của Thiên Địa. Nhớ lời quỷ khách, minh thọ trong khuôn tiền giấy này rò rỉ rất nhanh, giờ còn đáng hai nghìn minh tệ, chần chừ chút nữa e là đã rớt giá.

Người ta nói âm phủ lạm phát, minh tệ không đáng tiền thế nhưng thật ra vô giá trị chính là đám tiền giấy nhân gian in ấn đó thôi!

Chiếc bảo bồn nhỏ xíu chỉ bằng bàn tay, vậy mà nuốt gọn cả bao giấy tiền mà vẫn chưa đầy. Cô lại bỏ thêm một vạn minh tệ kiếm được trước đó vào trong.

Diệu Trúc vỗ nhẹ bảo bồn: “Chuyển vào tài khoản Phát Tài của tôi.”

Một tia kim quang loé lên, số minh tệ trong bồn lập tức biến mất sạch.

Cô cầm trong tay một bên là Quyển Tân Quỷ Thủ Sách Phụng Đô, bên kia là roi mây tổ truyền do bà cố tặng, vận dụng tín vật chủ tiệm, trở về dương thế.

Trong căn nhà tổ họ Tống ở núi Tiểu Trúc tại thị trấn Viễn Sơn, người nằm trên ghế dài khẽ mở mắt.

Bàn tay nắm lại: “Hửm?”

Tay trái trống không?

Cô vội nhìn xuống, cây roi mây diệt quỷ bà cố truyền lại vẫn nằm trong tay phải, thành công mang về từ âm giới. Tay trái cầm quyển Tân Quỷ Thủ Sách Phụng Đô cũng có, nhưng cảm giác khác lạ - nó chẳng còn trọng lượng như khi ở âm phủ, mờ ảo như hư vô, dường như không còn thực thể. Có lẽ vốn dĩ, nó cùng bản chất với quỷ hồn.

May mắn là vẫn có thể lật giở đọc được. Nhớ tới lời bà cố về “thiên nhãn”, Diệu Trúc nghĩ: “Thế cũng tốt, quyển sách này chắc người khác chẳng nhìn thấy, cũng chẳng thể nào chạm được.”

Lúc này cô mới nhận ra, căn phòng tối đen, ngoài trời chỉ le lói ánh sáng, vậy mà tầm nhìn lại rõ ràng, chẳng hề bị ảnh hưởng. Có lẽ là hiệu quả sau khi mở thiên nhãn.

“Khoan đã, mấy giờ rồi?” Cô vội lấy điện thoại ra xem.

Màn hình sáng lên, nhảy ra một thông báo:

[Tài khoản Phát Tài nhận 24.000 tệ.]

Minh tệ đã chuyển thành nhân dân tệ!

Cùng lúc, giờ hiện rõ: 18:14.

Cô nhớ, mình về nhà đúng hai giờ chiều, lấy chìa khoá vàng liền vào âm phủ. Đến khi nến gần tắt mới quay lại, tính ra chưa đầy bốn tiếng.

Chưa tới bốn giờ, thu về hai vạn bốn!

So với mấy đợt tuyển dụng mùa xuân mùa thu, Song Diệu Trúc giờ đây chẳng buồn để mắt. Bà cố nói quả không sai - buôn bán ở tiệm quỷ tại âm phủ, hơn xa bất cứ công việc nào.

Sinh viên mới ra trường nào có ai tìm được công việc ngày kiếm hai vạn bốn chứ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc