Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Quét Rác Ở Thế Giới Phế Thổ Chương 17: Quán Lẩu Ăn Thịt Người (6)

Cài Đặt

Chương 17: Quán Lẩu Ăn Thịt Người (6)

Chúc Ninh đang ngồi xổm, người vừa đến đứng phía sau, dí súng vào sau gáy cô.

"Cô là người của Trung tâm Dọn dẹp à?" Giọng một cô gái trẻ vang lên, cô ấy nhận ra bộ đồng phục trên người Chúc Ninh.

Là người sống, có lẽ đây chính là mục tiêu nhiệm vụ của cô.

Cô gái này có vẻ khá lanh lợi, biết tận dụng điều kiện trong phòng, tạo bóng chiếu phía sau khoang nuôi cấy, rồi tự mình ẩn nấp trong bóng tối.

Chúc Ninh: "Có thể."

Cô cũng không chắc người này là ai, càng không dám khẳng định đây chính là người sống sót mà mình phải cứu.

Cô gái cầm súng im lặng một lúc, tiếng chuông ngoài hành lang vẫn vang vọng không ngừng, thời gian dành cho cô ấy không còn nhiều, không thể tiếp tục mạo hiểm.

"Làm sao chứng minh cô không phải vật ô nhiễm?" Cô ấy hỏi một câu then chốt.

"Chỉ cần—" Cô ấy nín thở lắng nghe, chỉ nghe Chúc Ninh vừa nói được hai chữ thì cổ tay đột nhiên đau nhói, Chúc Ninh lập tức phản đòn, nhanh gọn khóa chặt tay cô ấy, dứt khoát tước súng đồng thời tung một cú đá.

"Á!"

Cô gái hét lên, bụng như bị đá tảng đập trúng, cả người đập mạnh vào giá hàng phía sau, lọ thuốc trên giá rơi lả tả xuống người cô ấy.

Chúc Ninh nghe tiếng hét liền nhíu mày, lập tức nhận định: gà mờ.

Cô gái còn chưa kịp phản ứng thì họng súng của Chúc Ninh đã chĩa thẳng vào giữa trán cô ấy.

Cạch—

Chúc Ninh lên đạn, động tác cầm súng gần như ăn sâu vào xương tủy, nổ súng cũng không hề do dự.

"Hiểu lầm! Tôi là người sống!" Cô gái vội vàng hét lên.

Đối diện là một cô gái trẻ, toàn thân phòng bị, mặc một bộ đồ bảo hộ trắng tinh, trên đó còn in hình mèo con rất dễ thương. Nếu nói Chúc Ninh trông như một tên cướp mặc đồ mô tô, thì cô gái này chẳng khác gì một chú mèo trắng nhỏ, giống như linh vật trong công viên vậy.

Chúc Ninh biết rõ loại đồ bảo hộ này, một số người giàu sợ bị ô nhiễm nên mua sẵn một bộ để ở nhà phòng thân. Đồ bảo hộ của họ được thiết kế bởi các nhà thiết kế nổi tiếng, không chỉ chống ô nhiễm mà còn rất thời trang, giá khởi điểm ít nhất cũng phải mười triệu tân tệ.

Tóm lại, cô gái này rất giàu.

"Cô là ai?" Chúc Ninh vẫn chĩa súng vào cô ấy.

"Lưu Niên Niên." Cô gái giơ hai tay lên, nói nhanh như sợ Chúc Ninh bóp cò bất cứ lúc nào, "Tôi không có ác ý, tôi là người tốt."

Lưu Niên Niên?

Chúc Ninh hoàn toàn chưa từng nghe qua cái tên này. Cô không hạ súng, bởi xuất hiện ở khu vực ô nhiễm rất có thể là vật ô nhiễm. Vừa rồi Lưu Niên Niên nghi ngờ Chúc Ninh, giờ đến lượt Chúc Ninh nghi ngờ cô ấy.

Chúc Ninh hỏi: "Cô vào đây bao lâu rồi?"

Lưu Niên Niên: "Tôi không biết, cảm giác như đã mấy ngày rồi."

Chúc Ninh đổi câu hỏi: "Cô vào đây lúc nào?"

Lưu Niên Niên: "Ngày 3 tháng 10 năm 80 Tân lịch, 11 giờ 45 phút."

Ghép lại mọi dữ kiện rồi, Chúc Ninh nghĩ thầm.

Thời gian hiệu lực của nhiệm vụ là 6 tiếng, theo số liệu mới nhất thì người bình thường ở trong khu vực ô nhiễm tối đa chỉ chịu được 6 tiếng, quá 6 tiếng sẽ chết não.

Sau khi Lưu Niên Niên vào khu vực ô nhiễm thì đã kích hoạt một cơ chế nào đó cho nên trên diễn đàn Trung tâm Dọn dẹp xuất hiện bài viết “bia mộ xám”.

Xem ra hệ thống muốn cô cứu chính là Lưu Niên Niên này, ít nhất cũng đã xác định đúng mục tiêu nhiệm vụ.

Tinh thần của Lưu Niên Niên chắc cũng khá cao, vào đây một tiếng rồi mà đầu óc vẫn tỉnh táo, ít nhất còn hơn Lý Niệm Xuyên.

Nhưng hệ thống tại sao lại muốn Chúc Ninh cứu cô ấy?

Chúc Ninh thu súng lại, khẩu súng này là loại đạn khí, người thường cũng khó mà mua được, chắc nhà Lưu Niên Niên vừa giàu vừa có quyền.

Con gái nhà tài phiệt, Chúc Ninh thầm đánh giá trong lòng.

Cô ném súng trả lại cho Lưu Niên Niên: “Tôi vào sau cô một tiếng.”

"Một tiếng?" Sắc mặt Lưu Niên Niên thay đổi hẳn, "Tôi đã vào đây một tiếng rồi à? Xong rồi, xong rồi, đầu tôi tiêu rồi."

"Chút nữa tôi nói gì cô cũng đừng tin, tôi có thể sẽ hại cô đấy."

Người này biết khá nhiều về vật ô nhiễm, Chúc Ninh nghĩ, cô ấy biết phải che kín toàn bộ da mới vào được khu vực ô nhiễm, cũng biết ở lâu sẽ gặp tình trạng ô nhiễm tinh thần.

"Bình tĩnh." Chúc Ninh nhắc nhở. Càng hoảng loạn càng dễ bị ô nhiễm.

Lưu Niên Niên hít sâu một hơi, thời gian dành cho cô ấy thực sự không còn nhiều, cô ấy kiểm tra lại đồ bảo hộ, may mà không có lỗ hổng.

Nếu bị bào tử ô nhiễm ký sinh thì chỉ còn cách đập đầu vào tường tự sát cho xong.

"Cô là người dọn dẹp?" Lưu Niên Niên hỏi, "Trung tâm Dọn dẹp sao lại cử người quét rác đi cứu người?”

Chúc Ninh: "..."

Thời buổi này đi cứu người mà còn bị phân biệt nghề nghiệp à?

Nói xong Lưu Niên Niên cũng thấy mình hơi vô duyên, hỏi tiếp: "Cô bị lạc đồng đội à? Thợ săn quái vật của cô đâu? Khi nào anh ta đến cứu chúng ta?"

Chúc Ninh: "..."

Người này muốn ai cứu thì cứu, sao ba câu đã chạm hết điểm yếu của cô rồi?

Chúc Ninh hỏi lại: “Cô vào khu vực ô nhiễm làm gì?”

"Ờ..." Lưu Niên Niên ngập ngừng, dường như đang cân nhắc có nên tin Chúc Ninh không: "Tìm dì nhỏ của tôi."

"Dì nhỏ?" Chúc Ninh hỏi: "Cô bao nhiêu tuổi rồi?"

Lưu Niên Niên: "Mười chín, đang học cao học, còn cô?"

"..." Chúc Ninh đáp: "Bằng tuổi cô."

Hai người họ bằng tuổi nhau. Thế giới phế thổ này, mọi thứ đều bị thúc ép phát triển nhanh, một con gà từ lúc sinh ra chỉ mất sáu tiếng đã có thể lên bàn ăn, thời gian học của con người cũng bị rút ngắn liên tục, 18 tuổi đã tốt nghiệp đại học, nếu nhà Chúc Ninh có tiền thì giờ này cô cũng đang học cao học rồi.

Lưu Niên Niên hỏi: "Cô tên gì?"

"Chúc Ninh." Chúc Ninh không muốn tán gẫu, liền hỏi tiếp: "Dì nhỏ cô mất tích, cô vào đây tìm à?"

Ngoài đầu phố còn treo biển cảnh báo, phải ngốc nghếch cỡ nào mới vào đây tìm người mất tích, hơn nữa nhìn Lưu Niên Niên rõ là con gái nhà giàu, dì nhỏ của cô ấy chắc cũng là quý bà nào đó, sao có thể đến quán lẩu này ăn cơm?

Có khi cả quán này là nhà cô ấy mua lại còn hợp lý hơn.

Lưu Niên Niên do dự một chút như đang chọn từ ngữ: "Nói là dì nhỏ, thực ra là người làm vườn ở một trong các nhà của tôi.”

Một trong những nhà, Chúc Ninh bắt được từ khóa, trong lòng thầm nhủ: Rốt cuộc cô có bao nhiêu nhà vậy, đại tiểu thư?

“Hồi nhỏ tôi không ai chơi cùng, toàn tìm dì ấy. Trước khi dì nhỏ mất tích thì rất kỳ lạ, ngày nào cũng thần thần bí bí, hồi nhỏ người lớn trong nhà không cho tôi tiếp xúc với dì. Lớn lên tôi mới biết dì ấy có thể đã bị ô nhiễm tinh thần từ mấy chục năm trước."

"Tôi lật nhật ký của dì, phát hiện dì ấy từng rất thích đến quán lẩu này. Trên cánh tay dì nhỏ có một vết bỏng, cả cánh tay kéo dài lên cổ rồi lan xuống nửa mặt dưới."

Lưu Niên Niên vừa nói vừa làm động tác trên người, cho thấy diện tích bỏng lớn đến mức nào, gần như hủy dung.

"Dì nói bị bỏng khi ăn lẩu, dì cũng không đi phẫu thuật thẩm mỹ, cho rằng vết sẹo là ân huệ, mà mỗi lần nhắc đến quán lẩu thì không hề oán hận, ngược lại còn rất hoài niệm, bảo quán này ngon lắm, tiếc là đóng cửa rồi. Tôi cũng muốn đến xem thử, rốt cuộc ngon cỡ nào."

Đến rồi, mảnh ghép cuối cùng cũng đã được bổ sung. Chúc Ninh đã đọc nhật ký và nghe ghi âm của nhân viên, giờ đã hoàn thiện bức tranh về thực khách.

Năm xưa thực khách ăn thịt chắc chắn đã bị ô nhiễm, sau đó họ đi đâu?

Giờ dường như đã có manh mối.

Sau khi bị ô nhiễm tinh thần, bề ngoài họ vẫn bình thường, vẫn làm việc như người làm vườn, nhưng sẽ làm những chuyện bất thường.

Họ hòa nhập vào cuộc sống của người bình thường, khiến người khác cảm thấy kỳ lạ mà không biết lạ ở đâu.

Lưu Niên Niên quả thật rất tò mò, chỉ vì người làm vườn từng khen quán lẩu này ngon mà cũng mò đến tận nơi.

Có lẽ Lưu Niên Niên không muốn lộ ra gia thế, nên che giấu một phần thông tin, những gì kể ra chỉ đúng một nửa.

Chúc Ninh đoán việc tìm dì nhỏ chỉ là phụ, thích mạo hiểm mới là chính, đúng kiểu con nhà giàu rỗi hơi thích phiêu lưu.

Chúc Ninh hỏi: "Cô tìm được chưa?"

Lưu Niên Niên: "Chưa, tôi đã tìm khắp mà không thấy dì nhỏ trong số thực khách."

Chúc Ninh hỏi tiếp: "Cô vào đây bằng cách nào?"

“Ứng tuyển làm nhân viên,” Lưu Niên Niên trả lời, “Dương Đào hỏi tôi làm gì, tôi bảo đến rửa bát. Lúc đó tôi thấy trên cửa phòng này treo biển ‘không phận sự miễn vào’, tưởng bên trong có bí mật nên mới vào.”

Chúc Ninh: "Đây là cánh cửa đầu tiên cô mở à?"

Lưu Niên Niên: “Đúng vậy, tôi chỉ mở một lần, vào rồi chưa ra ngoài, vừa vào đã thấy Dương Đào đang giết người, sợ quá không dám ra nữa.”

Chúc Ninh: "..."

Không biết nên nói Lưu Niên Niên may mắn hay không, căn phòng này vốn là nơi ông chủ dùng để cất thuốc, có lẽ lúc còn sống Dương Đào cũng ít khi vào đây.

Lưu Niên Niên kể tiếp: “Tôi vào rồi không cảm nhận được thời gian, nhưng cứ cách một lúc họ lại rung chuông họp, mỗi lần chuông kéo dài khá lâu, tất cả mọi người trong quán đều xuống tầng hầm. Tôi tìm được một cái hố trong phòng, không biết ai đào, họ sẽ quỳ lạy cầu nguyện ông chủ, sau đó cắt thịt ông chủ mang vào bếp chế biến, rồi nhúng lẩu ăn.”

“Ban đầu tôi thấy rất kinh tởm, sau đó lại không còn cảm giác gì nữa, chỉ muốn chạy trốn. Lúc họ xuống tầng hầm là thời điểm tốt nhất để trốn.”

“Tôi quan sát mấy lần đều như vậy, vốn định nhân cơ hội chạy ra, ai ngờ lại nghe thấy tiếng cô.”

Chúc Ninh gây ra động tĩnh quá lớn, tiếng súng của cô khiến Lưu Niên Niên giật mình, lúc đó cô ấy đã nghĩ chắc chắn có người sống vào khu vực ô nhiễm. Lưu Niên Niên tưởng Chúc Ninh là cứu binh do Trung tâm Dọn dẹp cử đến, nhưng đồng thời lại nghi ngờ cô là vật ô nhiễm nên không dám lộ diện.

Lưu Niên Niên đã kể hết thông tin của mình, Chúc Ninh cũng nói sơ qua những gì mình biết cho cô ấy nghe. Lưu Niên Niên không cần đọc nhật ký hay nghe ghi âm, nhưng những gì Chúc Ninh kể cũng đủ rùng rợn, chẳng khác nào một tuyển tập truyện kinh dị.

"Vậy người nằm trên giường bệnh dưới tầng hầm là nguồn ô nhiễm à?" Lưu Niên Niên hỏi.

Chúc Ninh vừa định trả lời thì—

Ong——

Tiếng chuông đột ngột dừng lại, nghi thức cắt thịt dưới tầng hầm đã kết thúc, đội hình WiFi tản ra, mọi người trật tự quay lại quán lẩu, từ hành lang vang lên tiếng động lạo xạo, khách và nhân viên đều đã lên.

Chúc Ninh lại nghe thấy tiếng gã đầu heo kéo rìu đi lại, Dương Đào vẫn đang tìm cách vào ký túc xá nữ.

Hắn còn hung hãn hơn trước, rìu bổ cửa phòng nát bét, chẳng mấy chốc sẽ tìm đến phòng Chúc Ninh.

Không chỉ vậy, các khách ăn khác trong quán không quay lại đại sảnh ăn lẩu, mà đi tuần tra ngoài hành lang.

Họ đang tìm kiếm kẻ lạ, nhất định phải tìm ra kẻ lạ.

Lưu Niên Niên mặt cắt không còn giọt máu, khẽ hỏi: "Chúng ta làm gì bây giờ?"

Chúc Ninh thở dài, một mình cô thì có thể dùng chức năng tăng tốc của đầu cá thối để chạy trốn, nhưng mang theo Lưu Niên Niên thì khó xoay xở rồi.

Chúc Ninh nói: "Tôi đi giết nguồn ô nhiễm."

"Giết kiểu gì?" Lưu Niên Niên lo lắng.

Bên ngoài có gãđầu heo chặn, người trong quán đều là một phe, khách và nhân viên đều nguy hiểm, hai người không thể nào băng qua hành lang vào tầng hầm mà không bị thương.

Hơn nữa, cô ấy cũng không quá tin vào năng lực của Chúc Ninh, giá mà có thợ săn quái vật thì tốt biết mấy.

“Đi qua hành lang phiền phức lắm.” Chúc Ninh nói.

Lưu Niên Niên đồng ý, xem ra Chúc Ninh cũng có chút bản lĩnh.

“Tìm đường tắt,” Chúc Ninh nói tiếp, “Bên dưới này chắc là rỗng, lùi lại đi.”

Lưu Niên Niên ngơ ngác: “Hả?”

Cô ấy không hiểu gì cả. Chúc Ninh lấy từ balô ra một thiết bị, lật tay ấn mạnh xuống sàn, “Ầm!” một tiếng! Lưu Niên Niên tròn mắt kinh ngạc, Chúc Ninh vừa cho nổ tung sàn nhà!

…..

Một giờ rưỡi sáng.

Bên trong trang viên nhà họ Lục đèn đuốc sáng trưng, đội tuần tra đã tìm kiếm hai lần.

"Không thấy tiểu thư đâu cả." Đội trưởng tuần tra mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.

Người đàn ông trước mặt mặc vest đen, cả người toát ra khí lạnh rợn người, hôm nay ông ấy có một cuộc hẹn rất quan trọng vào nửa đêm, ai ngờ đúng lúc này lại xảy ra chuyện.

Ông ấy không có thời gian xử lý, người cần gặp hôm nay là Chủ tịch Dược nghiệp Vĩnh Sinh.

“Tiểu thư rất tò mò về vật ô nhiễm, liệu có phải…” Ông ta ngập ngừng nói: “Đã vào khu vực ô nhiễm?”

Đồ bảo hộ trong nhà biến mất, kho vũ khí mất một khẩu súng, chắc chắn là đi tìm vật ô nhiễm, không biết cô ấy vào khu nào, lại vào khu vực ô nhiễm nào, tìm kiểu này chẳng khác nào mò kim đáy bể. Mỗi giây trôi qua trong khu vực ô nhiễm đều nguy hiểm, giờ tiểu thư đã mất tích hơn bốn tiếng.

Người đàn ông nói: “Bảo Bùi Thư đi tìm người, thông báo cho Cục An ninh và Trung tâm Dọn dẹp nhờ họ hỗ trợ.”

"Đăng lệnh truy tìm, đừng tiết lộ thân phận, ai tìm được thưởng một triệu."

"Chỉ một triệu thôi ạ?" Có phải ít quá không. Người ta vẫn bảo ông ấy chẳng quan tâm gì đến đại tiểu thư, quả nhiên là thật.

"Đồ ngu." Ông ta lạnh lùng buông hai chữ, không rõ là mắng tiểu thư hay mắng quản gia.

Ba mươi giây sau, một chiếc xe bay dừng lại, người đàn ông lên xe rời đi. Đợi ông ấy đi rồi, quản gia mới kịp phản ứng, không thể treo thưởng cao quá, nếu để lộ thân phận thì cả nhà sẽ bị diệt khẩu mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc