Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hàng lỗi?
Khi nghe thấy ba chữ này, Chúc Ninh khựng lại.
Hóa ra ông chủ quán lẩu cũng là hàng lỗi, cùng loại với cô.
Vậy nên ông ta vốn chẳng mắc bệnh gì, chỉ là đến tuổi thì cơ thể tự nhiên suy yếu.
Sau này, Chúc Ninh từng tra cứu một số thông tin về hàng lỗi.
Ở thế giới này, mỗi người khi sinh ra đều phải trải qua kiểm tra gen diện rộng, qua đó sẽ phát hiện ra các khiếm khuyết di truyền.
Công nghệ phát triển quá mức cũng có mặt trái: nó có thể dự đoán chính xác tương lai của bạn, thậm chí ngay khi vừa chào đời đã xác định được bạn mắc bệnh di truyền gì, tuổi thọ dự kiến là bao nhiêu năm.
Người nhân tạo, người máy và người nhân bản thực chất đều là những chủng người do con người tạo ra, các hàng lỗi xuất hiện ở những nhóm này càng giống như sản phẩm lỗi trên dây chuyền sản xuất, chỉ cần sản xuất hàng loạt thì chắc chắn sẽ có hàng không đạt chuẩn.
Hàng lỗi có thể dùng thuốc gen để cải thiện, nhưng hiệu quả tùy từng người, không thể đảm bảo hoàn toàn như người bình thường, huống chi ba mươi năm trước thuốc gen còn chưa phát triển hoàn thiện.
“Không biết tôi còn nhớ được bao nhiêu nữa, từ lúc vào đây trí nhớ của tôi đã bắt đầu rối loạn.” Trong tai nghe vang lên giọng một người đàn ông.
“Tiểu Tuệ từng bảo tôi, tranh thủ lúc còn tỉnh táo thì ghi lại ký ức. Gần đây ngày nào cô ấy cũng viết nhật ký, còn tôi ở chung phòng với Dương Đào nên không thể viết, chỉ có thể ghi âm rồi giấu trên nắp bồn cầu. Nếu có ai hữu duyên nghe được cũng đừng báo cảnh sát giúp tôi, có khi bạn cũng chẳng ra khỏi đây nổi đâu.”
Tiểu Tuệ chắc là thu ngân, còn người ghi âm có lẽ là một nhân viên khác.
Cạch—
Chúc Ninh đẩy cửa bước vào, phía sau cánh cửa... vô cùng bừa bộn, treo đầy những tấm nhựa trắng, từ trần nhà thả xuống tận sàn.
Khi cô đẩy cửa, gió lùa làm những tấm nhựa trắng phát ra tiếng xào xạc.
Cạch một tiếng, Chúc Ninh đóng cửa lại. Căn phòng này rất rộng, hai bên tường là hai dãy kệ hàng. Những tấm nhựa trắng che khuất tầm nhìn của Chúc Ninh, mỗi khi cô di chuyển giữa chúng lại phát ra tiếng sột soạt, dễ dàng lộ vị trí bất cứ lúc nào.
Vừa cẩn trọng tiến lên, Chúc Ninh vừa nghe đoạn ghi âm trong tai nghe.
“Bình thường chúng tôi đều do quản lý cửa hàng quản lý, chưa từng gặp ông chủ trông thế nào. Hôm đó Dương Đào nhờ tôi phụ khiêng một cái khoang dưỡng sinh khổng lồ xuống tầng hầm thì tôi mới nhìn thấy ông chủ. Ông ấy đã bị liệt nửa người, hoàn toàn không đứng dậy nổi.”
“Hồi đó tôi còn thấy tiếc, ông chủ trẻ như vậy mà lại là hàng lỗi. Dương Đào bảo tôi giữ kín, đừng nói với ai, nếu lộ ra sẽ bị đối thủ cạnh tranh nắm thóp. Tôi biết quán này làm ăn tốt khiến nhiều người đỏ mắt nên cũng chẳng nói với ai, dù sao cũng không liên quan đến tôi.”
Chúc Ninh vén một tấm nhựa trắng lên, dưới ánh sáng lờ mờ, trong phòng như có bóng ma lướt qua.
“Nhưng hôm đó, tôi đang nghỉ ngơi một mình trong ký túc xá nhân viên, nửa mê nửa tỉnh thì thấy có một bóng người đứng trước mặt mình.”
“Tôi giật mình tỉnh dậy, là ông chủ. Ông ấy đứng ngay đầu giường, nhìn chằm chằm vào tôi. Cái ánh mắt ấy... nói sao nhỉ, cứ như đang nhìn một miếng thịt.”
“Tôi vừa tỉnh dậy đã gọi ông ấy, nhưng ông ấy chẳng đáp lại mà chỉ lững thững bỏ đi. Lúc đó tôi nhìn ông ấy rất lâu mới nhận ra, chẳng phải bị liệt sao? Sao lại đứng dậy được? Sau này tôi mới biết, hình như ông ấy... đang làm thí nghiệm gì đó.”
Cạch—
Chúc Ninh giẫm phải thứ gì đó, phát ra tiếng vỡ vụn.
Đó là một lọ thủy tinh.
Cô cúi xuống nhặt lên, trên thân lọ vỡ còn sót lại bốn chữ: “Dược Nghiệp Vĩnh Sinh”.
Trong phòng không chỉ có một lọ thuốc, nơi này chắc là kho dự trữ dược phẩm.
Soạt—
Chúc Ninh cẩn thận vén tấm nhựa trắng, trên giá chất đầy các loại thuốc, có cả thuốc tiêm, thuốc đựng trong lọ thủy tinh, thậm chí còn có một bộ dao phẫu thuật.
Bên cạnh là tấm thiệp màu hồng vẽ một khuôn mặt cười: “Chào mừng tham gia dự án thí nghiệm miễn phí của Dược nghiệp Vĩnh Sinh.”
Trong tai nghe, giọng người đàn ông lẫn với tiếng điện nhiễu tiếp tục vang lên: “Về sau càng ngày càng bất thường, thịt trong bếp càng lúc càng kỳ quái, quán lẩu càng ngày càng thơm, tinh thần tôi càng lúc càng tệ, trí nhớ rối loạn, cho đến một ngày—”
Giọng anh ta bỗng nghẹn lại, như sắp khóc: “Tiểu Tuệ mất tích rồi.”
“Tôi đề nghị đi tìm Tiểu Tuệ nhưng Dương Đào chẳng quan tâm, lập tức viết thông báo tuyển dụng mới, không chỉ tuyển thu ngân mà còn tuyển thêm nhiều đầu bếp, phục vụ, nhưng quán này đâu cần nhiều nhân viên thế.”
Trong bóng tối, một vật cao tới ba mét đứng sừng sững giữa phòng, một phần của nó đang áp sát lưng cô.
Những lớp nhựa chồng chất phủ lên vật thể khổng lồ, như một con quái vật cúi đầu nhìn xuống cô.
Lông tơ trên sống lưng Chúc Ninh dựng đứng, cô lập tức xoay người, theo bản năng muốn nổ súng ngay. Nhưng lý trí kìm lại, cô chỉa súng về phía vật thể, ngón tay đặt lên cò.
Con quái vật từ trên cao nhìn xuống cô, bóng đen dày đặc phủ lên trần nhà, như thể cả căn phòng đều là lãnh địa của nó. Đừng manh động, trong khu vực ô nhiễm không được hành động liều lĩnh.
“Tôi muốn báo cảnh sát, muốn nghỉ việc, nhưng luôn có cảm giác mọi người đều đang theo dõi tôi: Dương Đào, các nhân viên khác, thậm chí cả khách hàng. Họ lúc nào cũng chú ý đến tôi, chỉ cần tôi động đậy là sẽ bị giết ngay. Đến ngủ tôi cũng chẳng yên.”
“Ông chủ ngày càng khỏe mạnh, tinh thần phấn chấn chẳng khác gì người bình thường, nhưng ông ta càng khỏe tôi càng sợ, cảm giác ông ta không còn là người nữa. Hôm nay ông ta nói sẽ đóng cửa quán để tập trung chữa bệnh, còn bảo tiền đóng cửa sẽ chia thưởng cho nhân viên.”
“Nghe đến tiền tôi lại do dự, nghĩ hay là lấy xong rồi đi.”
“Sau đó, quán đóng cửa, nhưng mỗi đêm khuya vẫn có khách tới. Quản lý bảo chúng tôi phải phục vụ thật tốt, đó là khách VIP của quán.”
Giọng anh ta càng lúc càng nhỏ, càng run rẩy: “Khách bắt đầu có vấn đề. Hôm đó tôi thấy một người khách nhúng cả ngón trỏ vào nồi lẩu, ngón tay bị bỏng nặng mà vẫn cười.”
“Tôi bắt đầu nghi ngờ không biết khách đang ăn gì? Có phải tôi là đồng phạm không? Có phải tôi... đã giết họ không?”
“Tôi là kẻ giết người?”
“Vương Minh!” Trong ghi âm có người gọi, “Cậu trốn đâu rồi? Dương Đào tìm cậu.”
Tiếp đó là tiếng thở dốc hoảng loạn, rồi ghi âm đột ngột kết thúc.
Đinh—
Hệ thống nhắc nhở: [Giá trị tinh thần - 5%]
Ghi âm cũng là một hình thức ô nhiễm, nghe xong, trạng thái tinh thần của cô bắt đầu bất ổn.
Mức độ ô nhiễm của ghi âm còn cao hơn nhật ký rất nhiều, người bình thường nghe ở đây có khi chết não tại chỗ.
Cô dứt khoát tắt ghi âm, tiện tay xóa luôn cả thư mục.
Hóa ra nhân viên ghi âm tên là Vương Minh, anh ta hình như cũng gặp vấn đề giống Tiểu Tuệ.
Chúc Ninh đã đối đầu với con quái vật khổng lồ trước mặt một lúc mà đối phương vẫn không hề nhúc nhích. Dưới tác động của ô nhiễm tinh thần, cô dễ bị ám thị, thứ trước mắt có khi chẳng phải quái vật thật.
Bị tấm nhựa trắng che phủ, con người dễ tự dọa mình.
Nỗi sợ lớn nhất của loài người là nỗi sợ cái chưa biết, nỗi sợ do tưởng tượng mới là thứ giết chết bạn.
Cô nghiến răng, dứt khoát giật phăng tấm nhựa cuối cùng, để lộ thứ phía sau.
Quả nhiên, đó không phải quái vật, mà là... một khoang nuôi cấy cỡ lớn?
Khoang nuôi cấy cao ba mét, toàn thân trong suốt như ống nghiệm, mặt kính bị đập vỡ tan tành, bên trong chẳng còn gì.
Thứ từng nằm trong đó là gì? Giờ đang ở đâu?
Ghi âm của Vương Minh chỉ kéo dài hai phút.
Kết hợp với nhật ký của thu ngân, Chúc Ninh đã có suy đoán đại khái.
Ông chủ quán lẩu “Hảo Tái Lai” là hàng lỗi đã từng tham gia dự án thử nghiệm miễn phí của Dược Nghiệp Vĩnh Sinh, nhưng rõ ràng thí nghiệm đã thất bại.
Chúc Ninh đoán ông ta có lẽ đã biến thành vật ô nhiễm, còn nhân viên Tiểu Tuệ và Vương Minh đều bị ô nhiễm tinh thần ở các mức độ khác nhau.
Còn Dương Đào đầu heo ban đầu có thể vì tiền mà nghe lời ông chủ, về sau nhìn trạng thái của anh ta thì giống như bị ký sinh bởi bào tử ô nhiễm.
Tuy nhiên giả thiết này chưa chắc đúng, bởi cả Tiểu Tuệ và Vương Minh đều đã bị ô nhiễm tinh thần, những gì họ nói chưa chắc đáng tin.
Hơn nữa còn nhiều chuyện chưa giải thích được, như việc tuyển nhiều nhân viên thì còn hiểu được, nhưng còn các nhiệm vụ treo thưởng thì sao? Treo thưởng tìm tim, gan, lá lách, phổi và gen dị biến là để làm thí nghiệm à?
Tiếng chuông trong quán lẩu vẫn vang lên, đã kéo dài ít nhất sáu phút.
Nồng độ ô nhiễm càng lúc càng cao, Chúc Ninh phải tranh thủ thời gian.
Nếu hệ thống nói đúng là ở đây còn một người sống sót, thì người đó chắc sắp chết não đến nơi rồi.
Chúc Ninh kiểm tra kỹ khoang nuôi cấy, xác định bên trong đã trống rỗng.
Sau khoang có một nguồn sáng, ánh đèn chiếu bóng khoang lên trần nhà, tạo cảm giác như có quái vật.
Thứ này dùng để đánh lừa thị giác, so với mấy ngón tay thối rữa, xúc tu trong thùng rác mà Chúc Ninh từng thấy thì chỉ như trò trẻ con.
Nguồn sáng phát ra từ một lỗ nhỏ bằng bàn tay phía sau khoang, ai đó đã đục một lỗ ở đây để nhìn xuống tầng hầm.
Là ai làm?
Qua lỗ này có thể nhìn rõ tầng hầm phía dưới, nơi ấy tỏa ra ánh sáng cam ấm áp, Chúc Ninh nheo mắt mới thích nghi được với ánh sáng đó.
Dương Đào đầu heo và các nhân viên khác đều tụ tập dưới tầng hầm, họ quỳ thành hàng ngũ trật tự.
Dương Đào quỳ ở hàng đầu, các phục vụ quỳ phía sau, còn khách hàng vốn là “thượng đế” thì quỳ ở hàng cuối cùng, trật tự rõ ràng, trông như... biểu tượng WiFi. Và điểm nhỏ nhất của WiFi là một chiếc giường bệnh.
Trên giường bệnh là một thứ, Chúc Ninh thậm chí không biết nên gọi là gì.
Một đống thịt thối hình người nằm đó, cơ thể không ngừng co giật, từng mảng thịt như vẫn đang lớn lên.
Đống thịt ấy cứ thế tràn ra khỏi giường, với tốc độ này chẳng mấy mà lan khắp quán lẩu. Nếu đoán không nhầm, thứ nằm trên giường chính là ông chủ.
Dương Đào dẫn đầu nhân viên quỳ trước mặt ông ta, lẩm bẩm như đang cầu nguyện trước thần linh.
Anh ta vừa cung kính quỳ, vừa rút ra một con dao.
Định làm gì? Nội chiến à?
Soạt một tiếng, dao của Dương Đào chém xuống người trên giường, cắt lấy một miếng thịt, miếng thịt rời khỏi cơ thể vẫn còn ngọ nguậy.
Nhân viên phía sau cầm túi nilon đen, kính cẩn hứng lấy.
Mỗi lần cắt một miếng thịt, các nhân viên và khách phía sau đều nở nụ cười hài lòng.
Chúc Ninh: “……”
Thì ra những miếng thịt kỳ quái đó là từ đây mà ra. Ông chủ này có phải quá vĩ đại rồi không? Một mình nuôi sống cả quán lẩu nổi tiếng trên mạng?
Mọi chuyện đã rõ ràng, cô phải nhanh chóng rời khỏi khu vực ô nhiễm.
Chúc Ninh vừa định đứng dậy thì bỗng nghe thấy tiếng “cạch” quen thuộc. Âm thanh này cô quá quen rồi—có ai đó lên đạn.
Một khẩu súng từ trong bóng tối thò ra, dí thẳng vào sau gáy Chúc Ninh.
Quả nhiên, trong phòng này còn có người khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






