Sau khi nhận được cuộc gọi từ mẹ của Tiểu Di, nhà trường bắt đầu xem xét cách xử lý hành vi bắt nạt bằng lời nói của những học sinh khác — chuyện mà trước đó Tiểu Di không hề đề cập.
Hôm sau, mẹ Tiểu Di chuẩn bị sẵn lễ vật, dẫn con gái đến gặp người đã giúp đỡ họ để nói lời cảm ơn.
Gia đình họ Tôn là cổ đông lớn nên ở khách sạn có phòng riêng dành cho họ. Mẹ con Tiểu Di định nghỉ lại khách sạn, chờ khi nào cửa hàng kia bớt đông thì sẽ đến gặp mặt.
Giám đốc khách sạn nghe nói mục đích đến của họ thì ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì không khỏi lo lắng. Sau đó âm thầm thấy may mắn.
Sáng sớm hôm đó, ông ta cử người đến cửa hàng dưỡng sinh mỹ thực xin hợp tác trở lại, nhưng bị từ chối thẳng thừng.
Giám đốc khách sạn có chút không cam lòng, nghĩ đến việc mình có quen biết với quản lý của quảng trường Hoa Hưng, dự định sẽ sắp xếp một bữa ăn để nhờ người đứng ra hòa giải.
Ông ta cho rằng cửa hàng kia đặt trong khuôn viên quảng trường thì dù gì cũng phải nể mặt người quản lý. Dĩ nhiên, kiểu làm việc này mang chút ý đồ gây áp lực.
Nhưng ông ta không ngờ rằng, một tiệm nhỏ như vậy lại quen biết với cổ đông của khách sạn — thậm chí dường như còn nắm được nhân tình của bên kia.
Nghĩ đến đây, ông ta thấy may mắn vì chưa kịp làm gì thái quá, bằng không thì sợ là đã đắc tội với người không nên đắc tội rồi.
Mẹ Tiểu Di không hề biết trong lòng ông ta nghĩ gì, chỉ vì cảm thấy bản thân đã hơi lơ là chuyện học hành và cuộc sống mới của con gái sau khi chuyển đến thành phố H, nên muốn nhân cơ hội này trò chuyện với con nhiều hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



