“Ngon thật đấy.”
Hướng Vãn không biết trong thời gian ngắn ngủi đó trong đầu anh đã lướt qua bao suy nghĩ, nghe anh khen ngon liền an tâm.
Tuy rằng anh ăn rất say mê, nhưng Hướng Vãn cũng không phải kiểu người thích nhìn chằm chằm người khác ăn, rất nhanh liền thu hồi ánh mắt, quan sát xung quanh văn phòng.
Bữa sáng này đối với Tần Sâm mà nói là món hiếm có, nhưng dù thế, anh vẫn dành một chút chú ý cho cô.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, anh mở miệng nói: “Em cứ thoải mái đi dạo quanh.”
Nói xong, có lẽ sợ cô ngại, anh lại bổ sung: “Mấy chậu sen đá của em ở góc kia.”
Hướng Vãn nhìn theo hướng anh chỉ, theo phản xạ bước lại gần.
Trên bàn làm việc là vài chậu sen đá nhỏ tròn trịa đáng yêu, hiển nhiên được chăm sóc rất tốt.
Cô cúi đầu ngắm nghía một lúc, sau đó đi đến trước cửa sổ sát đất.
Đây là tầng cao nhất, tầm nhìn thoáng đãng, nhìn từ trên xuống mọi thứ bên dưới đều trở nên nhỏ bé.
Toà nhà của Tập đoàn Tần Thị nằm ở vị trí đắc địa, Hướng Vãn nhìn quanh một lượt, nghĩ rằng chắc buổi tối ngắm cảnh đêm ở đây sẽ rất tuyệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



