Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Mở Quán Ăn Ở Hoành Điếm Chương 22: Xin mời lên ngai vàng

Cài Đặt

Chương 22: Xin mời lên ngai vàng

Cô bé làm bán thời gian ở Hoành Điếm: Cho hỏi các bạn không đi làm sao. Không phải 12 mới nghỉ trưa à. Các bạn đi sớm như vậy để xếp hàng thì những người 12 giờ mới ra như tôi đã không thể nhìn thấy bóng dáng sườn bò hầm sốt vang nữa chứ đừng bảo thịt kho đông pha *nước mắt chảy ròng ròng*.

Quần Chúng Ăn Dưa Hoành Điếm: Lầu trên ít ra còn được chọn. Trên app 12 giờ chỉ còn 10 phần gà và 15 phần đậu hũ nhất phẩm. Bạn tôi vừa nhắc tôi vào đặt, 2 phút sau vào thì gà cũng không còn mà chỉ có duy nhất 3 phần đậu hũ nhất phẩm. Tốc độ tay của mọi người thật sự nhanh đến đáng sợ.

Bán Thảm: Trời ơi thịt kho đông pha là món yêu thích nhất của tôi. 111115 phút vào còn 7 phần, tôi cứ nghĩ mình sẽ là 1 trong 7 người đó. Nhưng không, tôi chỉ biết trơ mắt nhìn nó vụt khỏi tay như một cơn gió. Rõ ràng đã gặp gỡ vậy mà bỏ lỡ nhau. Còn gì đau khổ hơn thế nữa *gục ngã*.

Mai Mai: Mị nghĩ chủ quán định số lượng trên app rồi. Lúc đầu 11 giờ mở app mị vào đã có định sẵn số trên món ăn như: 40 phần thịt kho đông pha, 60 phần sườn hầm sốt vang, 70 phần gà cay Tứ Xuyên, 70 đậu hũ nhất phẩm. Mỗi người chỉ đặt được tối đa hai món giống nhau và tất cả không vượt quá 3 món. Mọi người biết vậy nên lần sau cố gắng nhé. với món thịt kho đông pha mị phải lót thảm đỏ để mời nó bước lên hàng đỉnh lưu *hình ảnh cơm hộp thịt kho*.

Trưa ngày hôm nay may mắn kịp nhớ ra đặt bảng hết món. Khách hàng chờ vừa đủ món ăn, người đến sau nhìn thấy không cần đợi. Bận rộn đến hơn 1 giờ trưa 3 ông cháu mới được nghỉ ngơi.

"Hôm nay mọi người ai đến cũng hỏi còn thịt kho đông pha không. 10 người thì 9 người vào đều gọi rồi. Còn bảo tối nay sẽ quay lại, nhất định phải ăn được thịt kho đông pha mới ngủ được.”

Đàm Ly nghe tiểu Đào nói vậy thì suy nghĩ. Cô cũng thấy ngại vì khách đến mà không được ăn. Điều này chắc chắn không tránh khỏi, nhưng mà cô cũng muốn tăng số lượng để mọi người được nếm thử món ăn.

"Để tớ đi xem thử có quán nào có thịt heo hay sườn bò ngon nữa không. Nếu được thì mua nhiều một chút, tạm thời tớ nghĩ không ra món mới."

"Được đó, ăn xong thì chúng ta đi luôn nhé.”

Đàm Ly đi xa hơn một chút so với chỗ cô hay mua. Cô vừa ghé quán thịt heo hỏi thì chủ quán nói có 2 con nhưng chỉ có một con đủ tiêu chuẩn. Cô thấy thịt người ta giữ lại đúng tỉ lệ, nhờ sáng mai họ giao thẳng đến quán luôn.

Vậy là từ ngày mai 8 giờ sáng và 2 giờ chiều cô sẽ ở nhà nhận đò, không cần tốn thời gian đi nữa. Cô chỉ cần ở nhà chuẩn vị nguyên liệu là được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc