Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 8: Xấu Hổ

Cài Đặt

Chương 8: Xấu Hổ

Bị tất cả mọi người trong lớp ghét bỏ...

Bị cô lập, bị xa lánh...

Bạch Minh Ân không thể nào giải thích, dù sao những gì họ nói đều là sự thật.

Thật sự từ ngày nhập học, anh luôn thầm thích cô, ngay cả khi biết rằng cô đã có bạn trai, anh vẫn... không thể nào thay đổi được trái tim mình.

Trong khoảnh khắc, xấu hổ, buồn bã, tự khinh thường bản thân, áp lực nặng nề trong lòng, đủ loại cảm xúc tiêu cực như sóng cuồn cuộn đổ ập vào tâm trí của chàng trai.

Bạch Minh Ân vô cùng đau khổ, chưa bao giờ anh trải qua thời điểm đen tối như vậy trong cuộc đời và điều đó là do chính anh tự gây ra.

Bị cô gái mà mình thích ghét bỏ càng khiến cho anh mất hết hy vọng, hơn nữa, cô có rất nhiều người yêu mến, ai cũng biết đến sự lương thiện và thuần khiết của cô, việc Nam Ly ghét anh rõ ràng là vấn đề của chính anh.

Bạch Minh Ân cúi đầu, trên đường đi vệ sinh, anh không dám ngẩng đầu lên, chấp nhận ánh mắt chỉ trỏ của những người đi ngang qua.

Chàng trai đứng trước bồn rửa tay trong nhà vệ sinh cúi đầu xuống, sau khi khóc lớn một trận, khuôn mặt phản chiếu trong gương hiện lên đôi mắt đỏ hoe, lông mi còn đọng lại nước mắt.

Bạch Minh Ân cúi đầu, chán nản vô cùng, nước mắt rơi xuống bồn rửa tay, một lúc sau, anh nắm chặt tay thành nắm đấm và dùng sức đập mạnh lên chiếc gương phía trước, rồi dần cúi đầu xuống, bắt đầu nghẹn ngào khóc thút thít.

Nhưng ngay lúc đó, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng cửa nhà vệ sinh bị khóa lại.

Bạch Minh Ân sững người, trên mặt vẫn còn đọng lại giọt nước mắt, nghi hoặc ngẩng đầu lên.

Chưa kịp nhìn rõ ai đang bước vào, anh đã bị đá ngã cắm đầu xuống đất!

Anh ôm bụng, mặt trắng bệch, nằm co quắp trên sàn, đôi môi tái nhợt phát ra một tiếng rên đau đớn.

Anh ngẩng đầu lên, đập vào mắt chính là một gương mặt được phóng đại ở khoảng cách gần, đẹp đến mức trời sinh ưu ái.

Lục Sanh nhíu mày, hai tay cắm trong túi quần cúi đầu nhìn Bạch Minh Ân với vẻ kiêu ngạo. Một lúc sau, cậu ta phát ra một tiếng hừ lạnh khinh bỉ.

Chỉ với cậu mà cũng có tư cách thích Nam Ly sao?

Bên cạnh Lục Sanh còn có 3-5 nam sinh khác, họ phụ họa theo: "Đúng vậy, anh Lục, tên này không biết soi gương à? Không nhìn xem mình trông như thế nào mà dám tranh giành vợ sắp cưới với anh."

Đúng đấy, nhìn cái bộ dạng người thứ ba kia kìa, vừa nhìn đã thấy dáng vẻ đầy âm mưu rồi.

Bạch Minh Ân vừa ôm bụng, co quắp dưới đất, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, vừa lắng nghe cuộc đối thoại của mấy người đó để phân tích lý do tại sao họ lại đối xử với mình như vậy.

Nghe xong, Lục Sanh nhếch mép cười, nhìn Bạch Minh Ân dưới đất vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn, lập tức đưa chân ra đá thêm vài cú vào người anh.

Cậu ta vừa đá vừa nói: "Trước đây Thẩm Nghiêu nói với tôi về chuyện này, tôi còn không tin, cho đến khi hôm nay được tận mắt chứng kiến. Cậu biết cậu là ai không? Cậu có biết cô ấy là ai không? Cậu có biết cô ấy là vợ sắp cưới của ai không? Vậy mà cậu cũng dám thích cô ấy sao!"

Lục Sanh vẫn chưa hả giận, tiếp tục đá thêm vài cú vào ngực Bạch Minh Ân, sau vài cú đá, sắc mặt Bạch Minh Ân đã trở nên tái nhợt, gần như không còn chút máu, thậm chí môi cũng dần chuyển sang màu tím nhạt.

Nhưng Lục Sanh vẫn chưa dừng lại, động tác đá người của cậu ta không hề giảm bớt, ngay cả đám đàn em theo sau cũng bắt đầu nhìn nhau lo lắng: nếu thực sự xảy ra án mạng thì sẽ không hay.

"Anh Lục, anh Lục..."

Lục Sanh gạt những người bên cạnh ra, lửa giận trong mắt không hề giảm bớt: "Đừng ngăn cản tôi!"

Những ngày qua, vì chuyện Nam Ly và Thẩm Nghiêu mà trong lòng cậu ta đã bực tức lắm rồi, giờ đây có một kẻ tự đưa đầu chịu trận, lại còn dám mơ tưởng tới vợ sắp cưới của cậu ta, không đánh thì phí! Huống hồ tên hèn hạ này dám quyến rũ Nam Ly, vốn dĩ là đáng bị đánh!

Nhưng ngay lúc này, Bạch Minh Ân đang co quắp ôm bụng năm dưới đất đột nhiên bật ra một tiếng cười yếu ớt với khuôn mặt trắng bệch.

Mấy nam sinh bên cạnh Lục Sanh bị dọa sợ, nhìn xuống Bạch Minh Ân dưới đất: chẳng lẽ não anh bị đá hỏng rồi?

Lục Sanh cũng nhíu mày, ánh mắt đầy hung dữ nhìn anh: "Cậu cười cái gì?"

"Tôi đang cười cậu đấy, thật đáng thương."

Bạch Minh Ân ngẩng đầu lên, đôi mắt hạnh nhân tràn ngập sự chịu đựng đau đớn và cứng đầu: "Nguyên nhân khiến cậu tức giận như vậy, mà chỉ dám trút giận lên tôi, là vì Nam Ly cũng không thích cậu có đúng không?"

Thông qua cuộc trò chuyện của các nữ sinh buổi sáng và tình huống hiện tại, Bạch Minh Ân lập tức hiểu ra nguyên nhân, mở miệng chế giễu cậu ta.

"Rõ ràng là vợ sắp cưới của cậu, nhưng cô ấy lại thích người khác, dù thế nào cũng không muốn ở bên cậu. Nói cách khác, cậu thật đáng thương, cậu giàu có hơn tôi thì đã sao, cậu đánh tôi thì đã sao, cho dù bây giờ cậu có đánh tôi bao nhiêu lần đi nữa, cậu cũng sẽ không bao giờ được cô ấy yêu! Hơn nữa, cuộc hôn nhân mà cậu dùng thủ đoạn bẩn thỉu để cưỡng ép, chia rẽ cô ấy với người mà cô ấy thực sự yêu, tôi nghĩ, so với tôi, cậu mới là người đáng bị cô ấy ghét bỏ hơn!"

Không nghi ngờ gì nữa, lời nói của Bạch Minh Ân đã chạm đến nỗi đau của Lục Sanh, ngay cả đám đàn em bên cạnh cũng phải hít một hơi thật sâu.

Quả nhiên, ngay khi lời nói của Bạch Minh Ân vừa dứt, lửa giận trong mắt Lục Sanh càng tăng thêm: "Nói bậy! Cậu nói bậy!"

Mấy tên đàn em bên cạnh vội vàng giữ lấy Lục Sanh: "Anh Lục, anh Lục... đến giờ học rồi, chúng ta về lớp trước đi."

Lục Sanh lại gạt họ ra, trước khi rời đi, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống chàng trai đang co quắp và run rẩy dưới đất: "Sau này đừng để tôi gặp lại cậu. Tôi nói cho cậu biết, tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cậu đâu."

Sau khi mọi người rời đi, Bạch Minh Ân mới chống tay vào tường, từ từ đứng dậy một cách run rẩy.

Anh ôm bụng, nhìn vào gương trước mặt, khi nhìn thấy khuôn mặt mình với những vết bầm tím, anh chỉ biết cười khổ với vẻ mặt tái nhợt.

Trong khoảng thời gian sau đó, Lục Sanh quả nhiên không buông tha Bạch Minh Ân như cậu ta đã tuyên bố trước đó.

Mỗi khi Lục Sanh đi ngang qua hoặc gặp Bạch Minh Ân, cậu ta sẽ không nói nhiều mà kéo anh vào vườn hoa không người hoặc phòng học trống đánh đập tàn nhẫn để dạy cho anh một bài học.

Hoặc có thể là do Lục Sanh lại chịu ấm ức từ Nam Ly và Thẩm Nghiêu nên đã cố ý tìm đến Bạch Minh Ân, không cần biết đúng sai mà đánh người một trận tơi bời.

Thời gian trôi qua, vết thương trên người Bạch Minh Ân ngày càng nhiều, mỗi ngày anh đều trở về nhà trong trạng thái tinh thần mơ hồ, mang theo vô số vết thương lớn nhỏ về căn phòng trọ rẻ tiền và ẩm thấp, rồi chìm vào giấc ngủ dưới ánh mắt lo lắng của Tiểu Thất.

Sáng hôm sau tới trường, anh lại bị Lục Sanh cùng đám đàn em của cậu ta đánh đập.

Không có bạn bè, tất cả mọi người đều lạnh lùng đứng nhìn những gì anh đang phải chịu đựng, dường như ai cũng đã mặc định đây là hoàn cảnh của anh.

Nhưng điều khiến Bạch Minh Ân càng đau lòng hơn chính là ngay cả Nam Ly dường như cũng rất ghét anh giống như họ.

Mỗi lần đi ngang qua anh, cô đều làm như không thấy, thậm chí đôi khi ánh mắt hai người chạm nhau, trong mắt cô còn thoáng hiện vẻ khó chịu.

Điều này khiến Bạch Minh Ân càng thêm đau lòng, anh sống trong trạng thái tinh thần mơ hồ mỗi ngày, chỉ biết ép mình học tập chăm chỉ, dùng việc học làm tê liệt hệ thần kinh của bản thân.

Trong lúc vô tình, buổi dạ hội thường niên của Học viện Newland sắp đến gần.

Nam Ly được vây quanh bởi đám nam sinh nhiệt tình mời cô tham gia dạ hội, thậm chí trong đó còn có vài cô gái.

Còn Bạch Minh Ân ngồi một mình ở góc phòng, đương nhiên bị xa lánh và bỏ rơi, chỉ có thể lén lút liếc nhìn cô từ khóe mắt.

"Xin lỗi nhé, lớp trưởng, đàn anh, chủ tịch câu lạc bộ, và mọi người... đã có bạn nhảy cho buổi dạ hội rồi."

Nam Ly chắp hai tay lại, cười rạng rỡ với đôi mắt sáng lấp lánh, khuôn mặt đầy vẻ có lỗi.

"Ồ, vậy sao? Là ai vậy? Là bạn trai cậu, Thẩm Nghiêu sao?"

Trong đám đông vẫn có người không cam tâm hỏi cô.

Nam Ly cong môi cười, đồng thời trên khuôn mặt hiện lên nụ cười hạnh phúc ngọt ngào: "Tất nhiên rồi, bạn nhảy của tớ ngoài Thẩm Nghiêu ra thì còn ai vào đây nữa?"

Ngay lập tức đám đông bắt đầu hò reo, còn có vài nữ sinh nhìn nhau, đồng loạt tỏ vẻ phấn khích.

"Tiểu Ly quả nhiên vẫn như xưa, dù nổi tiếng thế nào đi nữa vẫn luôn chung thủy và tình cảm..."

Nam Ly cúi đầu xuống, dùng hàng mi che đi ánh mắt, cố tình tạo ra vẻ e thẹn trên khuôn mặt.

Sau một hồi giải thích, các nam sinh đành bất đắc dĩ tản đi, trước khi rời đi vẫn không quên nói một câu: "À... Tiểu Ly, nếu giữa chừng có thời gian rảnh, thì cũng có thể coi bọn tôi là lựa chọn dự phòng nhé."

Nam Ly ngại ngùng cười, gật đầu.

Bạch Minh Ân ngồi không xa, len lén nhìn cô, chứng kiến tất cả những điều này.

Và ngay khi đám đông dần tan đi, Nam Ly thu lại nụ cười trên khuôn mặt, dường như chợt nhớ ra điều gì đó. Cô quay đầu lại, lặng lẽ nhìn về phía hướng ngồi ở hàng ghế sau, chỗ của Bùi Hiên Nghi.

Khi nhìn thấy cậu ấy vẫn ung dung ngồi trên ghế, hai tay khoanh trước ngực, đầu đang dần gục xuống sắp sửa ngủ thiếp đi, trong đôi mắt đẹp của Nam Ly lập tức lộ rõ vẻ tức giận.

Cô ngồi trên ghế, suy nghĩ một lúc, đồng thời con ngươi trong hốc mắt chuyển động đầy tinh quái, rồi hài lòng cong môi lên.

Nam Ly đứng dậy từ chỗ ngồi, bước từng bước chậm rãi đến bên bàn của Bùi Hiên Nghi.

Thấy cậu ấy vẫn ôm tay ngủ, không có dấu hiệu tỉnh dậy, trong mắt Nam Ly lại nhanh chóng lóe lên sự tức giận và khó chịu.

Ánh mắt chỉ lóe lên một chút rồi nhanh chóng biến mất.

Nam Ly giơ tay lên, gõ nhẹ vài cái lên mặt bàn của Bùi Hiên Nghi. Đợi cậu ấy mở mắt ra, cô mới ngẩng cằm lên, kiêu ngạo lên tiếng: "À, đúng rồi, Bùi Hiên Nghi, cậu đã nghĩ xong chưa, ngày mai trong buổi dạ hội cậu sẽ mời ai?"

Ánh mắt của những người khác trong lớp lập tức hướng về phía Nam Ly, nhận ra mục tiêu cô hỏi là Bùi Hiên Nghi, họ lại lặng lẽ thu hồi ánh mắt.

Dù sao hai người họ là thanh mai trúc mã, đã quen biết nhau hơn mười năm, giống như anh em ruột thịt, hỏi nhau những câu hỏi đơn giản như vậy là điều hết sức bình thường.

Bùi Hiên Nghi lúc này mới tỉnh táo lại, nhìn Nam Ly trước mặt, vẫn còn mơ màng dụi dụi mắt rồi như thể vẫn chưa tỉnh hẳn, bắt đầu mở miệng.

Cậu ấy đưa một tay lên, rồi bắt đầu đếm trước mặt Nam Ly: "Không biết nữa, có mấy người mời tớ tham dự dạ hội rồi, thật phiền quá, nhiều người thế này chẳng biết nên chọn ai...

Có Thẩm Gia Gia lớp tám, Trần Vũ Tịnh lớp sáu, Ngô Ngữ lớp chín... và còn..."

Lời còn chưa dứt, Nam Ly đã tức giận hất tung cả chồng sách trên bàn của Bùi Hiên Nghi, đôi mắt đẹp tràn ngập sự tức giận: "Thật cạn lời? Tớ thấy cậu thật sự có tài năng khiến người khác không nói nên lời."

Nói xong câu này, Nam Ly đã quay lưng đi trong ánh mắt vô cùng ngạc nhiên của Bùi Hiên Nghi, rồi tức giận rời khỏi lớp học.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc