Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Nghiêu nghe thế, cơ thể khẽ run rẩy, đồng tử co lại.
Cùng lúc đó, chiếc xe đột ngột phanh gấp, phía sau vang lên tiếng còi inh ỏi và cả những lời mắng chửi.
Vừa rồi Nam Ly cũng bị nghiêng mạnh về phía trước, may mà có dây an toàn.
Cô ngồi ở ghế phụ, vẫn chưa hết bàng hoàng dùng tay vỗ ngực, có chút bực tức: "Anh đang làm gì vậy hả, Thẩm Nghiêu?"
Nhưng Thẩm Nghiêu lại quay đầu nhìn Nam Ly, ánh mắt dường như không khác bình thường là mấy nhưng lại lộ ra một cảm xúc u ám khó hiểu.
"Em nói thật chứ, Tiểu Ly? Hôm nay tên học sinh đặc biệt kia thật sự đã tỏ tình với em sao?"
Nam Ly vừa vuốt ngực, vừa run rẩy, ngẩng đầu nhìn Thẩm Nghiêu ở bên cạnh.
Đối diện với anh ta một lúc, khóe môi dần cong lên, trả lời: "Đúng vậy, em đã nói với cậu ta rằng em đã có bạn trai, nhưng cậu ta vẫn cứ thế, cứ bám lấy em không buông, thật kỳ lạ."
Bàn tay Thẩm Nghiêu đặt trên vô lăng dần siết chặt, trong đáy mắt là một mảnh đen tối khó đoán.
Ngón tay vì nắm quá chặt, đầu ngón tay từ từ trở nên trắng bệch, một lúc sau mới thả lỏng.
Sau đó, chiếc xe lại bắt đầu di chuyển vững vàng trên đường.
Đương nhiên anh ta sẽ không làm gì cậu học sinh chuyển trường kia... dù sao thì anh ta vẫn phải giữ hình ảnh hoàn hảo trong mắt Tiểu Ly.
Thẩm Nghiêu nhìn qua gương chiếu hậu trước mặt, liếc nhìn Nam Ly phía bên kia.
Lúc này, Nam Ly đang ngồi bên cạnh Thẩm Nghiêu, vừa vui vẻ hát nhẩm trong miệng, vừa soi gương trang điểm.
Thẩm Nghiêu thu hồi ánh mắt.
Nhưng có một người thì có thể...
Nghĩ đến đây, bàn tay Thẩm Nghiêu đặt trên vô lăng lại bất giác siết chặt hơn.
...
Hôm nay sau khi đến trường, Bạch Minh Ân nhận thấy bầu không khí trong lớp rất kỳ lạ.
Không chỉ những bạn cùng lớp thường chào hỏi nhiệt tình, giờ đây khi nhìn thấy anh, họ lại thì thầm bàn tán và tránh né.
Thậm chí cả những cô cậu thiếu niên vốn chẳng liên quan đến anh, cũng thi thoảng ngồi ở chỗ của mình lén nhìn anh, trong mắt toát ra một cảm xúc khinh bỉ hoặc ác ý mà anh không thể hiểu rõ.
Nhưng khi anh nhìn họ, họ lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt.
Bạch Minh Ân ngồi một mình ở vị trí hàng đầu tiên trong lớp, đặt cặp sách xuống, lấy sách giáo khoa mới tinh ra, vừa lật sách để đọc trước, vừa cầm bút ghi chép, có nghĩ cả trăm lần vẫn không sao hiểu nổi.
Đúng lúc này, vài nữ sinh vừa cười nói vừa đi ngang qua chỗ anh, khi nhìn thấy anh, họ lại liếc anh bằng ánh mắt kỳ quái, rồi mang theo nụ cười khó hiểu thu hồi ánh mắt.
Bạch Minh Ân nhìn một chút rồi lập tức thu hồi ánh mắt, đồng thời mặt đỏ bừng, căng thẳng đến mức không cầm vững bút trong tay.
Bởi vì anh nhìn thấy Nam Ly đang đi ở giữa, như ngôi sao sáng nhất trong nhóm các nữ sinh kia.
Nam Ly vẫn như trong ký ức của anh, đẹp đến chói mắt, bất kể nơi nào có cô xuất hiện, chỉ trong nháy mắt mọi thứ dường như đều mất đi màu sắc vốn có của nó.
Nam Ly đi ngang qua Bạch Minh Ân, không thèm nhìn anh một cái mà trực tiếp vòng qua anh, ngồi vào chỗ. Ngay lập tức, các nữ sinh đi cùng cũng nhanh chóng vây quanh chỗ ngồi của cô.
"Tiểu Ly, Tiểu Ly, hôm nay trông cậu thật rạng rỡ, thật xinh đẹp, cậu dùng son môi loại gì vậy? Có thể giới thiệu cho mình không?"
"Đúng vậy, Tiểu Ly, đôi giày da của cậu cũng thật đẹp, có phải là mẫu mới rất khó mua đúng không?"
"Còn nữa, Tiểu Ly, tuần tới trường sẽ tổ chức buổi dạ hội, cậu đã nghĩ sẽ đi cùng ai chưa? Không lẽ cậu định nghe lời bố mẹ tham gia cùng với Lục Sanh đấy chứ?"
"Làm gì có, sao cậu lại nghĩ Tiểu Ly như vậy, Tiểu Ly của chúng ta luôn là một cô gái sâu sắc và chung thủy, sao có thể đi cùng Lục Sanh, tất nhiên là phải đi cùng với đàn anh Thẩm Nghiêu rồi."
Cuối cùng Nam Ly cũng nghe được một câu khiến cô muốn mở miệng trả lời, đồng thời cô mỉm cười, nhìn đám nữ sinh xung quanh: "Đúng vậy, đương nhiên là tớ sẽ đi dạ hội cùng với đàn anh Thẩm Nghiêu rồi, bọn tớ là người yêu của nhau mà, hơn nữa tình cảm rất ổn định, sẽ không vì những người không đáng mà chia tay đâu."
Ngay sau khi câu nói này kết thúc, Lục Sanh ngồi im lặng nghe họ nói chuyện ở đằng sau chỗ của Nam Ly, sắc mặt lập tức tối sầm.
Cậu ta ném cuốn sách trong tay xuống, bước dài tới cửa rồi đi ra ngoài.
Lục Sanh nghe thấy mấy tên đàn em phía sau ngẩng đầu lên, hoang mang hỏi: "Anh đi đâu vậy, anh Lục?"
Lục Sanh cũng không thèm quay đầu lại, chỉ để lại một câu: "Đi vệ sinh."
Mấy thiếu niên co giật khóe miệng.
Các nữ sinh lại lặng lẽ thu hồi ánh mắt, nhìn Nam Ly với ánh mắt ngưỡng mộ lần nữa: "Tiểu Ly, cậu và đàn anh Thẩm Nghiêu thật sự rất xứng đôi, cho tới nay luôn là cặp đôi mẫu mực tiêu chuẩn trong lòng bọn tớ! Hứa với bọn tớ là hai người hãy hạnh phúc mãi mãi nhé!"
"Nhưng mà, Tiểu Ly... nếu bố mẹ cậu thật sự ép cậu phải ở bên Lục Sanh thì phải làm sao?"
Nam Ly vuốt tóc, ánh mắt mang theo ý cười, cụp mắt xuống giả bộ đáng thương: "Tất nhiên rồi, ngoài Thẩm Nghiêu ra, tớ nghĩ đời này tớ sẽ không yêu thêm ai khác. Nếu bố mẹ thật sự ép tớ phải ở bên Lục Sanh, tớ cũng sẽ không trách họ, dù sao họ cũng có ơn nuôi dưỡng, tớ không có quyền làm thế, nhưng có lẽ tớ sẽ làm điều gì đó tổn thương chính mình cũng không chừng."
"Cảm động quá..."
Lúc này, các nữ sinh đã cảm động đến rơi nước mắt, nước mắt lấp lánh trong khóe mắt.
Đồng thời, trong đầu họ đã tự động tưởng tượng Nam Ly và Thẩm Nghiêu là công chúa và hoàng tử trong truyện cổ tích lãng mạn, còn Lục Sanh thì trở thành mụ phù thủy độc ác, kẻ thứ ba ghen tị với hạnh phúc của công chúa và hoàng tử.
"Lục Sanh thật quá đáng! Nhưng mà, Tiểu Ly, cậu hãy hứa với bọn tớ, dù kết quả cuối cùng ra sao thì cậu cũng đừng làm tổn thương bản thân mình, cậu phải nghĩ đến bọn tớ, vì cậu là người bạn quan trọng nhất của bọn tớ, cậu tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì!"
Các nữ sinh nắm tay Nam Ly, truyền hơi ấm và sức mạnh cho cô, ánh mắt đầy chân thành.
Nam Ly ngước lên với ánh mắt mang chút buồn bã và u sầu, đối diện với họ một lúc rồi mới cúi đầu xuống, "gắng gượng" gật đầu đồng ý.
Thấy vậy, mấy nữ sinh đó cuối cùng cũng nở nụ cười.
"Thật tốt quá, Tiểu Ly!"
Nam Ly cong môi, từ trong ngăn kéo lấy ra một thỏi son môi đưa cho nữ sinh lúc đầu hỏi cô về màu son: "Đây là thỏi son mà mình đã dùng qua, chỉ mới dùng một lần thôi, nếu cậu thích, vậy thì tớ tặng cho cậu."
"Còn về mẫu giày da của tớ, thật ra không phải là mẫu mới nhất đâu, vì bố tớ đặc biệt nhờ người ta trực tiếp đặt hàng từ nhà thiết kế của thương hiệu cao cấp đấy. Nếu cậu thích, vài ngày nữa tớ sẽ nhờ bố mang bản vẽ đến cho tớ, rồi tớ sẽ tặng lại cho cậu, sau đó cậu có thể tìm nhà thiết kế để làm một đôi y hệt như vậy."
Đám nữ sinh nghe xong, ánh mắt lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết.
Đặc biệt là thỏi son mà Nam Ly mà chỉ mới dùng một lần, ngay khi nó được lấy ra tặng, lập tức bị một đám nữ sinh tranh giành.
Chưa nói đến việc có thể cùng dùng chung một thỏi son với Nam Ly, điều này nói ra cũng thật hãnh diện và đáng tự hào biết bao, hơn nữa, đây là thỏi son mà Nam Ly đã dùng qua, nếu họ dùng nó, chẳng phải điều đó chứng tỏ rằng họ đã hôn gián tiếp với Nam Ly hay sao?
Nghĩ tới đây, các nữ sinh lại hét lên, bắt đầu tranh cướp chiếc son trên tay nữ sinh kia.
Nữ sinh được tặng giữ chặt thỏi son trong tay, lớn tiếng nói: "Tránh ra! Tránh ra! Tránh ra cho tớ! Thỏi son này rõ ràng là Tiểu Ly tặng riêng cho tớ mà!"
Tuy nhiên, đám nữ sinh kia hoàn toàn không quan tâm đến lời nói, vẫn tiếp tục tranh giành, người này chen người kia, tiếng ồn ào cũng ngày lúc lớn, thậm chí còn có thêm mấy cậu nam sinh xen vào. Chẳng mấy chốc, giọng nói và cơ thể của nữ sinh lúc nãy đã bị nhấn chìm trong đám đông.
Nam Ly ngồi ở chỗ của mình, tay cầm bút, nhìn cảnh tượng này không nhịn được mỉm cười, nét mặt lộ ra vẻ đắc ý và nụ cười hơi chút xấu xa.
Đúng lúc này, Bạch Minh Ân ngồi ở hàng ghế đầu tiên quay đầu lại liếc trộm cô.
Bạch Minh Ân nét mặt trở nên ảm đạm, trái tim cũng theo đó mà đau đớn, như bị bóp chặt lại thành một cục trong lồng ngực. Ban đầu chỉ là nghi ngờ, nhưng bây giờ thông qua cuộc trò chuyện của các nữ sinh, anh đã xác nhận rằng Nam Ly thật sự đã có bạn trai.
Hơn nữa, mối quan hệ của họ rất tốt, rất sâu đậm, thậm chí cô còn được rất nhiều người theo đuổi, nhưng dù người theo đuổi có xuất sắc đến đâu, chỉ cần can thiệp vào tình cảm giữa cô và người đàn ông cô yêu, cô cũng sẽ vô cùng căm ghét họ.
Rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy chứ…
Bạch Minh Ân càng nghĩ càng cảm thấy thất vọng, không kiềm chế được tưởng tượng về dáng vẻ tên bạn trai của Nam Ly, đồng thời anh nhớ lại cậu nam sinh đuổi theo Nam Ly hôm trước.
Không khỏi cảm thấy ghen tị, Bạch Minh Ân lắc đầu, cố gắng đè nén cảm xúc tiêu cực trong lòng, nhìn vào quyển vở ghi chép trên tay, nhưng lúc này anh đã hoàn toàn không có hứng thú.
Sau khi thở dài một tiếng, tâm trạng phức tạp dâng trào, dù sao thì đây cũng có thể coi như mối tình đầu của anh, chẳng qua chỉ là chưa kịp bắt đầu thì đã kết thúc rồi.
Quyết định giấu kín tình cảm trong lòng. Bạch Minh Ân vừa nghĩ vừa không kiềm được ngoảnh đầu lại, len lén nhìn Nam Ly phía sau.
Bạch Minh Ân nghĩ thầm: Chỉ nhìn một lần thôi, để anh nhìn cô lần cuối cùng...
Nhưng điều mà Bạch Minh Ân không ngờ tới là, ngay tại giây phút anh quay đầu lại, Nam Ly cũng đang nhìn anh, đồng thời còn khẽ cong môi đầy ẩn ý với anh.
Khoảnh khắc đối mặt với nhau, trong lòng Bạch Minh Ân chợt căng thẳng, hai má lập tức đỏ bừng, nhưng trước nụ cười khó hiểu của Nam Ly, anh trở nên bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo, Bạch Minh Ân nhìn thấy một trong đám nữ sinh vừa nãy còn đang cãi vã, giờ đang bước đến đứng bên cạnh Nam Ly. Khi nhìn thấy ánh mắt của Bạch Minh Ân hướng về phía Nam Ly, nữ sinh đó khinh thường hừ lạnh một tiếng rồi nói với Nam Ly: "Tiểu Ly, đây chẳng phải là cậu học sinh chuyển trường vẫn luôn thầm thích cậu sao?"
"Thật không biết cậu ta nghĩ gì, cậu đã có bạn trai rồi mà vẫn cứ thích cậu, loại người này thật sự khiến người ta buồn nôn."
"Đúng vậy đó..." Một cô gái khác xoay nửa vòng, bước tới bàn của Nam Ly, nhìn về phía anh và tiếp tục: "Ai mà muốn bị một nam sinh như cậu ta thích chứ... Thật là..."
"Đúng vậy, nên là... Tiểu Ly, cậu không nên hiền lành quá. Người hiền lành dễ bị kẻ xấu bắt nạt, đặc biệt là một cô gái xinh đẹp và dịu dàng như cậu."
Nam Ly lắc đầu với họ, vẻ mặt phân vân, không tán thành.
Cùng lúc đó, Bạch Minh Ân vẫn luôn dõi theo Nam Ly nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, không hiểu sao, cảm giác như tất cả mọi người đều phát hiện ra những cảm xúc thấp hèn mà anh luôn cố che giấu trong tim, lập tức, sự xấu hổ từ đáy lòng trào dâng. Anh cứng đờ người, cảm giác xấu hổ lan tỏa khắp xương cốt, mặt đỏ bừng, khiến anh ngượng ngùng đến mức không chịu nổi, như thể không thể ngẩng đầu lên được.
Buồn nôn… Buồn nôn ư… Cô cũng sẽ cảm thấy anh buồn nôn sao? Cô… có nghĩ vậy không?
Bạch Minh Ân cảm thấy đầu mình nặng như chì, căn bản không dám ngẩng mặt lên đối diện với Nam Ly.
Nhưng ngay vào giây tiếp theo, Nam Ly nhìn thẳng vào anh, tay chống cằm, ánh mắt linh động và tinh nghịch, khóe môi dần cong lên một cách khó hiểu.
Dường như có một chiếc van vô hình nào đó, ngay sau ánh mắt nhìn trộm của anh, đã mở ra trong chớp mắt.
Những người trước đây còn cố ý tránh né Bạch Minh Ân, giờ đây lại bắt đầu bàn tán ngay trước mặt anh, trong khoảnh khắc dường như tất cả những lời độc địa và cảm xúc tiêu cực đều đổ dồn về phía anh cùng một lúc.
Những người xung quanh đều quay mặt về phía anh, mang theo ánh mắt khinh thường, bài xích và căm ghét.
"Thật đáng ghét, lại dám thích Nam Ly. Cậu ta biết Nam Ly là ai, có biết bản thân mình là thứ gì không?"
"Tiểu Ly chắc chắn rất buồn. Đã chịu áp lực lớn như vậy rồi, lại còn bị người như cậu ta quấy rầy..."
"Thật sự rất thương Tiểu Ly... Tại sao người như cậu ta lại cứ bám riết lấy Tiểu Ly chứ, thật khiến người ta cảm thấy đáng ghét..."
Bạch Minh Ân đơn độc ngồi một mình, cúi đầu xuống, cảm xúc nặng nề khiến anh không thể nghe được một chữ nào trong suốt tiết học sau đó.
Trong đầu anh chỉ còn lại hai câu...
Anh bị tất cả mọi người ghét bỏ.
Anh bị cô… ghét bỏ.
Cô cũng sẽ giống như tất cả mọi người, chán ghét anh, muốn tránh xa anh, trốn tránh anh và cảm thấy thật kinh khủng khi bị một người như anh yêu thích có đúng không?
Đúng vậy… Dù sao thì cô cũng là người được tất cả mọi người yêu quý, cô có rất nhiều tình yêu, hầu như mọi người xung quanh đều yêu thương cô. Còn anh thì khác… chưa bao giờ được ai yêu thương, chỉ cần có thể được yêu thương một lần thôi thì cũng cảm thấy mãn nguyện, vô cùng mãn nguyện…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






