Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 21: Đổ Oan

Cài Đặt

Chương 21: Đổ Oan

Lục Sanh nhìn vào cặp sách của Bạch Minh Ân, sau đó trước mặt đám đàn em, cậu ta bước tới chỗ ngồi của Bạch Minh Ân.

...

Giờ nghỉ giải lao nhanh chóng kết thúc, Nam Ly và Bùi Hiên Nghi gần như là đi về lớp cùng lúc, dọc đường họ vừa đi vừa cười đùa.

Bạch Minh Ân đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn cảnh tượng này, cụp mắt xuống, cảm xúc buồn bã và thất vọng tràn ngập trong lòng.

Đã lâu rồi anh không còn được ở riêng với bạn học Nam Ly như thế này, kể từ nụ hôn lần ấy, đừng nói là tiếp tục ở bên bạn học Nam Ly, chỉ đơn thuần ngay cả việc ở cùng cô hoặc là muốn quay lại mối quan hệ bạn bè như trước, giờ đây cũng trở nên gượng gạo và khó xử hẳn lên.

Bạch Minh Ân cụp mắt xuống, cố giấu đi vẻ u buồn trong ánh mắt, rồi xoay người nhanh chóng bước về chỗ ngồi của mình.

Bùi Hiên Nghi giả vờ đang nói chuyện với Nam Ly, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo Bạch Minh Ân.

Thấy vậy, cậu ấy có chút đắc ý mà nhếch môi, rồi lại chuyển ánh mắt sang Nam Ly, trêu chọc cô nói: "Sao vậy, bây giờ không chơi với người bạn mới Bạch Minh Ân của cậu nữa à?"

Thật ra là không chỉ có Bùi Hiên Nghi ,mà ngay cả Thẩm Nghiêu và những người khác trong lớp cũng dần nhận ra điều kỳ lạ.

Dù sao thì trước đây Nam Ly từng có khoảng thời gian dài liên tục tìm đến Bạch Minh Ân, thậm chí nhiều lúc bỏ mặc người bạn thân từ nhỏ đến lớn là Bùi Hiên Nghi qua một bên.

Vì chuyện này, Bạch Minh Ân đã không ít lần bị các phóng viên của Newland Daily và những fan CP khác trong trường tung tin đồn rằng anh là kẻ thứ ba xen vào tình bạn giữa Nam Ly và Bùi Hiên Nghi, hoặc là "hồ ly tinh" phá hoại mối tình giữa Nam Ly và đàn anh Thẩm Nghiêu. Họ vu khống rằng anh muốn quyến rũ tiểu thư giàu có, tâm địa lương thiện Nam Ly, để rồi leo lên gia đình quyền quý, một bước lên mây.

Trong số đó, những người chỉ trích mạnh mẽ nhất chính là các phóng viên nam của tòa soạn và những nam sinh không biết tự lượng sức mình ở trong trường, dù sao thì lòng đố kỵ của đàn ông là thứ đáng sợ nhất trên đời.

Bùi Hiên Nghi vừa nói, vừa lần lượt giải thích ngay trước mặt Nam Ly về những hành động được ghi lại trong tờ báo, nhìn vẻ mặt không cảm xúc của Nam Ly, Bùi Hiên Nghi càng nói càng hăng, đầy hứng thú cúi đầu nhìn xuống cô.

"Vậy nên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không chỉ riêng tớ, mà còn rất nhiều người khác cũng tò mò về chuyện giữa cậu và Bạch Minh Ân đấy."

Nam Ly liếc Bùi Hiên Nghi một cái, cảm thấy như bị mắc nghẹn không thể nói được gì, rồi trừng mắt nhìn cậu ấy: "Cậu đừng hỏi nữa, Bùi Hiên Nghi, lần trước cũng vì cậu mà Bạch Minh Ân được đưa về nhà họ Nam, tớ còn chưa tính sổ với cậu đâu."

Nghe vậy, Bùi Hiên Nghi giả khờ chớp chớp mắt, vẻ mặt có chút chột dạ, cúi đầu xuống né tránh ánh mắt của cô.

"Chuyện đó... tớ cũng không cố ý mà... Ai biết được rằng Bạch Minh Ân lại là..." Anh trai sinh đôi của cô.

Vì vậy... đây là lý do tại sao Nam Ly gần đây dần xa lánh Bạch Minh Ân, không còn chơi với anh nữa sao?

Nghĩ đến đây, Bùi Hiên Nghi cúi đầu xuống, ánh mắt thoáng qua một tia cảm xúc khó hiểu.

Nếu thật sự là như vậy, thì cậu ấy hoàn toàn không hối hận về hành động trước đây của mình.

Bùi Hiên Nghi và Nam Ly trở về chỗ ngồi, đang chuẩn bị sách vở cho tiết học tiếp theo thì đột nhiên vang lên một tiếng động vang lên bên tai.

Một nam sinh trong lớp đứng dậy, la lên: "Không xong rồi! Không tìm thấy chiếc đồng hồ đeo tay mà bố tặng tôi nhân dịp sinh nhật ở đâu hết! Nếu bố mẹ tôi biết, chắc chắn họ sẽ đánh tôi!"

Một nam sinh khác nghe thấy lập tức đứng dậy, đến bên cạnh nhìn vào cổ tay trống trơn của cậu ta, vẻ mặt kinh ngạc: "Sao lại thế này, anh Thông? tớ nhớ lúc giữa giờ cậu vẫn còn mà? Có phải bị ai đó lấy cắp rồi không?"

"Mọi người hãy giúp tôi tìm kiếm đi..."

"Được..."

Nam Ly quay đầu lại nhìn cảnh tượng này, trong lòng cảm thấy khá nhạt nhẽo: Chỉ là mất một chiếc đồng hồ đeo tay thôi mà cũng phải huy động cả lớp tìm giúp, nói ra thật sự không thấy ngại sao?

Lúc này, Nam Ly đang nghĩ như vậy, còn Lục Sanh ngồi ở góc phòng nhìn tình hình sự việc đang diễn ra đúng như mong đợi của cậu ta, khóe miệng dần nhếch lên đầy đắc ý.

Mà Bạch Minh Ân thì ngồi yên tại chỗ với biểu cảm ngơ ngác như một bức tượng, không hề nhận ra sự thay đổi của mọi người xung quanh.

Trong đầu anh lúc này chỉ còn lại hình ảnh khi trở về lớp, Nam Ly luôn ở bên cạnh Bùi Hiên Nghi, thậm chí không thèm liếc nhìn anh dù chỉ một lần.

Tiểu Ly... Tiểu Ly... Lần này anh thật sự, hoàn toàn mất cô rồi sao...

Không chỉ là người yêu, mà ngay cả bạn bè cũng không thể làm được... tất cả là vì... vì họ là anh em sao? Cũng chỉ vì là anh em, nên họ cần phải duy trì mối quan hệ như vậy ở trường học, cô lạnh lùng với anh, về nhà cũng không thèm nhìn anh một cái, thậm chí còn chủ động tránh né anh. Tại sao... tại sao lại để anh và Tiểu Ly trở thành anh em của nhau...

Bây giờ Tiểu Ly thật sự... thật sự không cần anh nữa...

Khi Bạch Minh Ân càng nghĩ càng buồn, lúc đầu óc vẫn còn mơ màng, một nam sinh đang lục soát đồ đạc ở chỗ ngồi của các bạn xung quanh đang không ngừng tiến lại gần anh.

Đến bên cạnh Bạch Minh Ân, cậu nam sinh liếc nhìn anh rồi quay đầu lại, trao đổi ánh mắt với Lục Sanh ngồi phía sau, sau đó khóe miệng nhếch lên đầy ác ý.

Nhìn dáng vẻ ngơ ngác như đang ở một thế giới khác của Bạch Minh Ân, cậu nam sinh cố tình nói to trước mặt cả lớp: "Kỳ lạ thật đấy, Bạch Minh Ân, đồng hồ đeo tay của anh Thông bị mất, mọi người đều đang giúp tìm kiếm, sao chỉ có cậu ngồi im một chỗ trông như người mất hồn thế?"

"Biểu hiện của cậu bây giờ thật kỳ lạ đấy, Bạch Minh Ân."

"Chẳng lẽ đồng hồ đeo tay của anh Thông là do cậu lấy trộm à?"

Đến khi tiếng nói truyền đến tai Bạch Minh Ân, lúc này anh mới giật mình tỉnh lại, nhận ra những gì cậu nam sinh vừa nói, vội vàng hoảng loạn giải thích: "Không... tôi không có..."

Và ngay lúc này, tiếng bàn tán trong đám đông lại vang lên.

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dạo này bạn học Minh Ân hình như có vẻ hào phóng hơn trước nhiều đấy..."

"Đúng vậy, đúng vậy, mình nhớ là trước đây bạn học Minh Ân ngay cả tiền ăn ở căng tin cũng không có, thường xuyên mang bánh mì và nước đến trường."

"Không lẽ... thật sự là bạn học Minh Ân đã lấy trộm đồng hồ đeo tay của Lý Thông sao?"

Tiếng xì xầm nghi ngờ trong đám đông ngày càng lớn.

Lúc này, nhận ra bạn học Nam Ly âm thầm đưa ánh mắt về hướng mình, trong lòng anh càng thêm hoảng loạn: "Không, không phải đâu... Tôi không lấy trộm gì cả..."

"Cậu có lấy trộm hay không thì không phải do cậu nói là được, bây giờ cậu đứng dậy để tôi kiểm tra xem trong ngăn bàn và cặp sách của cậu có đồng hồ đeo tay của anh Thông không, thế chẳng phải sẽ rõ ràng sao?"

Lúc này Nam Ly đã dần cảm thấy điều kỳ lạ, cô liếc mắt về phía Bùi Hiên Nghi ngồi ở hàng ghế cuối lớp, rồi chuyển ánh mắt sang Lục Sanh ở đầu bên kia.

Thấy khóe miệng cậu ta nhếch lên, ánh mắt lộ rõ vẻ xấu xa, Nam Ly chợt hiểu ra điều gì đó, khóe môi cô cũng từ từ nâng lên.

Và ngay lúc này, Bạch Minh Ân đã đứng dậy từ chỗ ngồi, anh tin rằng người trong sạch sẽ tự chứng minh được sự trong sạch, thế nên mới mặc kệ cậu nam sinh đổ oan cho mình bắt đầu ngồi xuống lục tìm trong ngăn bàn và cặp sách của anh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc