Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Không, không... Tiểu Ly, không được..."
Bạch Minh Ân ngây người rất lâu, mãi mới tỉnh táo lại được, ánh mắt đã đẫm lệ. Sau đó, đột nhiên như mất đi lý trí, anh bất chấp tất cả ôm chặt lấy eo Nam Ly.
"Không... Không thể như vậy được. Tiểu Ly, tôi yêu cậu, tôi không thể mất cậu."
Trong đáy mắt Nam Ly thoáng qua một tia chán ghét và chống cự. Khi Bạch Minh Ân tiến lại gần, cô theo bản năng lùi về phía sau nửa bước, nhưng rồi dường như nghĩ đến điều gì đó, cô lại cứng nhắc thu chân về.
"Nếu chúng ta ở bên nhau, cậu muốn bố mẹ nghĩ thế nào đây?"
Mắt Nam Ly lập tức đỏ hoe, cố tình giả vờ tức giận ngăn cản: "Bố mẹ những năm qua vẫn luôn mong cậu quay về, muốn cậu quay về bên họ. Giờ cậu đã quay về rồi, sao có thể làm chuyện tổn thương đến họ được? Minh Ân, chúng ta không thể ích kỷ như thế."
Nói xong câu đó, Nam Ly từ từ đặt tay mình lên tay Bạch Minh Ân, mạnh mẽ kéo bàn tay đang đặt trên người cô xuống.
Bạch Minh Ân cúi đầu, nhìn bàn tay vừa bị Nam Ly gỡ ra, vẻ mặt đầy tuyệt vọng, đau khổ nhìn cô, ánh mắt dần dần tối sầm lại.
"Tôi thực sự có tình cảm với cậu, bạn học Minh Ân, nhưng so với tình cảm dành cho bố mẹ, tình cảm này chẳng đáng là gì cả. Vì vậy... chúng ta hãy chia tay đi, bạn học Minh Ân, hãy trở về cuộc sống trước đây của chúng ta... Tôi sẽ ở bên đàn anh Thẩm Nghiêu, còn nụ hôn lúc trước mà tôi đã vô tình trao cho cậu... thôi thì... cứ quên nó đi."
Nói xong câu đó, Nam Ly không còn tiếp tục nhìn Bạch Minh Ân phía sau nữa. Giống như nếu tiếp tục đứng đây thêm chút nữa sẽ không kìm được nước mắt, cô nhanh chóng xoay người, bước đi.
Nhưng khi Nam Ly rời đi, khóe môi cô từ từ cong lên, khuôn mặt ngập tràn vẻ đắc ý.
Còn Bạch Minh Ân đứng phía sau, nhìn bóng lưng của Nam Ly, đôi mắt đen không còn chút ánh sáng nào, vẻ mặt tuyệt vọng vô cùng.
Đúng vậy... sao anh quên mất... anh và bạn Nam Ly là anh em sinh đôi mà... dù anh không quan tâm, nhưng Nam Ly chắc chắn sẽ để ý...
Dù sao cũng không phải ai cũng sẽ giống anh, khi ở quá lâu trong nơi âm u lạnh lẽo đó, dần dần trong lòng cũng trở nên bất thường và méo mó...
Nhưng... để trở về nhà họ Nam, tìm lại bố mẹ của mình, liệu điều kiện tiên quyết có nhất thiết là anh phải mất đi Tiểu Ly không?
Nghĩ đến đây, Bạch Minh Ân thậm chí không kiềm chế được suy nghĩ trong lòng: nếu như vậy, thà rằng cả đời anh đừng trở về nhà họ Nam nữa...
*
Những thay đổi của Bạch Minh Ân trong vài ngày qua nhanh chóng lọt vào mắt kẻ thù không đội trời chung của anh - Lục Sanh.
Dù sao, trước đây quần áo của Bạch Minh Ân luôn trông nhăn nhúm, thức ăn hàng ngày cũng chỉ là bánh mì khô rẻ tiền và nước khoáng.
Nhưng hiện tại, mỗi ngày Bạch Minh Ân không chỉ đều mang theo hộp cơm trưa trông đắt tiền và cao cấp, mà khi mua đồ cũng không còn túng thiếu như trước.
Thậm chí có lần, Lục Sanh còn quan sát thấy Bạch Minh Ân nhân lúc Nam Ly không có mặt, lén đặt một bó hoa trông rất tinh tế và đẹp mắt lên chỗ ngồi của cô.
Ngay lúc này, mấy tên đàn em bên cạnh Lục Sanh suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Anh Lục, anh nói xem cái tên tiểu bạch kiểm Bạch Minh Ân này, bình thường nhìn nghèo đến mức không có tiền ăn cơm, sao gần đây lại có thời gian mua hoa cho tiểu thư Nam Ly vậy?"
* tiểu bạch kiểm: chàng trai hiền quá mức, nhu nhược.
"Anh Lục, anh nghĩ số tiền này có phải là do cậu ta ăn trộm không?"
"Không... Theo tôi thấy, có lẽ là bị một người phụ nữ giàu có bao nuôi rồi." Một thiếu niên khác trả lời.
"Những thứ này cũng không quan trọng... miễn là Bạch Minh Ân không cố ý quyến rũ Nam Ly, để Nam Ly tiêu tiền cho cậu ta là được..."
"Chuyện này chắc không thể nào chứ?"
"Sao lại không thể? Nhìn cái mặt hồ ly của Bạch Minh Ân, rõ ràng là có một chút thủ đoạn. Hơn nữa một kẻ nghèo như cậu ta, cậu nghĩ cậu ta không làm được chuyện gì sao?"
"Nhưng... điều này... "
"Điều này quả thực không thể."
Lục Sanh nghe xong, tỉnh táo lại từ trong suy nghĩ, nhảy xuống khỏi bàn nhếch miệng cười: "Dù Nam Ly có ngu ngốc đến đâu, tôi nghĩ cô ấy cũng không đến nỗi ngu đến mức đi cứu giúp kẻ nghèo, tiêu tiền cho đàn ông."
"Tuy nhiên, dù số tiền gần đây của Bạch Minh Ân từ đâu ra, dù là ăn trộm hay bị một bà già giàu có bao nuôi, thì đó đều là hành vi đáng xấu hổ và thấp hèn. Tóm lại, chắc chắn cậu ta có vấn đề. Chúng ta cần... phải để Nam Ly nhận rõ bộ mặt thật của tên tiện nhân, kẻ thứ ba Bạch Minh Ân..."
Sau khi Lục Sanh nói xong, lập tức nhận được sự đồng tình của đám anh em xung quanh.
"Anh Lục sáng suốt!"
Vào lúc này Lục Sanh quay đầu lại, ánh mắt rơi vào chiếc cặp sách mà Bạch Minh Ân đang đặt trên ghế. Lúc này, trong lớp học trống trải, ngoài nhóm của Lục Sanh ra, không còn ai khác.
Lục Sanh nhìn chiếc cặp của Bạch Minh Ân, nhớ lại cảnh tượng những ngày vừa qua Bạch Minh Ân lúc nào cũng bám riết lấy Nam Ly, cùng nhau phớt lờ cậu ta. Trong mắt cậu ta dâng lên sự tức giận, sau đó lướt qua một cảm xúc mờ ám không rõ ràng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






