Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dù không biết cậu bé này có phải cũng bị lôi vào đây hay không, nhưng trong tình cảnh và nơi chốn thế này, tốt nhất vẫn là đừng chọc tới nó thì hơn.
Ừm, cứ giả vờ không thấy đi.
Ứng Nhất Nhất quay đầu đi, tiếp tục nghiên cứu điện thoại.
May sao Anipop vẫn mở được, ít nhất cũng giúp giết chút thời gian.
Thế là trong địa ngục yên tĩnh, trên con phố tràn ngập du hồn, vang lên những âm thanh “good”, “great”, “excellent”.
Chơi được khoảng 5 phút, Ứng Nhất Nhất phát hiện cậu bé không rời đi, cũng không tiến lại gần, chỉ đứng nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào cô.
Năm phút quá, nó vẫn không nhúc nhích, xác nhận rồi, đây là một con quỷ.
Nhưng mà, một đứa trẻ 5 tuổi cũng có thể xuống địa ngục sao?
Ứng Nhất Nhất nghĩ mãi không ra, nhưng cũng không quá tò mò. Ở nơi này, tò mò hại chết con mèo.
(Tò mò hại chết con mèo: Là thành ngữ Anh, ý chỉ làm người thì đừng tò mò tọc mạch quá, kẻo có ngày rước họa vào thân.)
Sau khi xác định cậu bé là quỷ, Ứng Nhất Nhất bắt đầu cân nhắc xem có nên đổi sang chỗ khác hay không.
Suy nghĩ một lúc, cô quyết định tạm thời bất động. Ma quỷ sở hữu “quỷ vực” rõ ràng là loại mạnh hơn, còn con quỷ này tuy kỳ lạ nhưng không có quỷ vực, thực lực hẳn là bình thường.
Ứng Nhất Nhất đưa tay phải vào túi áo — móc ra một nắm kẹo?
Nhầm tay rồi!
Đổi sang tay trái, lấy ra một lá bùa trấn quỷ.
Đây là thứ cô vẽ hồi chiều. Dù sao hiện tại cô cũng đang trong tình trạng: hoặc là ma quỷ từ địa ngục mò lên, hoặc là cô sắp bị kéo xuống đó, nên trên người phải thủ sẵn vài món phòng thân. Chỉ tiếc thời gian gấp gáp, cô chưa kịp mua chu sa với giấy vàng, đành tạm dùng giấy trắng và bút đỏ thay thế. Nhưng hẳn cũng đủ xài, lần trước con ác quỷ kia ăn một lá bùa của cô đã tê liệt nửa ngày, một con tiểu quỷ thế này, trấn một chút chắc không thành vấn đề.
Ứng Nhất Nhất: “??”
Thèm à?
Hiện tượng bình thường như vậy lại xuất hiện ở nơi này sao?
Trực giác mách bảo Ứng Nhất Nhất rằng điều này rất bất thường, nhưng thử một lần cũng chẳng mất gì. Vì thế cô nói theo lẽ thường: “Nếu chị đưa kẹo cho em, em sẽ rời đi chứ?”
Đứa trẻ lập tức ngẩng đầu, sau đó gật đầu lia lịa.
Ứng Nhất Nhất nhướng mày, lại lùi thêm một bước: “Vậy em lấy đi.”
Cô vừa dứt lời, cậu bé lập tức lao tới, chụp lấy kẹo, ngay cả giấy gói cũng không thèm bóc, nhét thẳng vào miệng, rồi tươi cười mãn nguyện.
Sau đó, nó liếc nhìn Ứng Nhất Nhất một cái rồi chạy biến đi không ngoảnh đầu lại.
Mãi đến khi cậu bé khuất bóng, Ứng Nhất Nhất mới thả lỏng.
“Thật sự chỉ vì kẹo sao?” Ứng Nhất Nhất nghĩ ngợi, cảm thấy cũng không phải không thể. Đứa trẻ này mới 5-6 tuổi, chết đúng vào độ tuổi thích ăn kẹo.
Thôi kệ, không nghĩ nữa, đợi Âu Dương Sóc tới rồi hỏi anh ta.
Ứng Nhất Nhất nhìn đồng hồ, mới trôi qua 20 phút, thật sự là mỗi giây dài như một năm. Trước đây khi ở địa ngục, cô cũng chẳng thấy thời gian trôi chậm thế này.
Ứng Nhất Nhất mở chia sẻ định vị, muốn xem Âu Dương Sóc đi đến đâu, rồi bất ngờ phát hiện anh ta đã rất gần, bản đồ hiển thị chỉ còn cách cô 800m.
Gần thế? Không phải nói mất một tiếng sao?
Ứng Nhất Nhất gửi một tin nhắn thoại: “Anh sắp đến rồi à?”
Âu Dương Sóc không trả lời.
Ứng Nhất Nhất nhíu mày, mở định vị nhìn lại lần nữa. Cô phát hiện từ nãy đến giờ, vị trí của Âu Dương Sóc không hề thay đổi. Cảm giác bất an như khi shipper đến ngay trước cửa mà đột nhiên dừng lại là sao?
Ứng Nhất Nhất đang nghĩ ngợi, đột nhiên từ cuối con phố dài vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Ứng Nhất Nhất ngước mắt nhìn, từ xa thấy một nam một nữ đang chạy về phía này. Hai người đó cũng nhìn thấy cô, chàng trai hét lên với cô: “Phía trước là người sống sao??”
Ứng Nhất Nhất: “…”
Cách chào hỏi thật độc đáo.
Ứng Nhất Nhất chưa kịp trả lời, hai người đã chạy tới gần. Cô cũng nhìn rõ diện mạo của họ. Chàng trai khoảng 20 tuổi, ăn mặc thời thượng, còn cô gái chừng 20 mấy, mặc đồ công sở, trông như nhân viên văn phòng mới đi làm.
Ứng Nhất Nhất định học theo họ, hỏi một câu “Hai vị là người sống sao?”, nhưng chưa kịp mở miệng, cô đã cảm thấy có gì đó không ổn. Bởi vì phía sau hai người, một luồng quỷ khí đen kịt đang cuồn cuộn tràn tới.
Mọe kiếp!
“Chạy mau!” Chàng trai đó hét lên với Ứng Nhất Nhất, rồi vọt qua trước mặt cô.
Ứng Nhất Nhất đứng dậy chạy, nhưng không chạy cùng hướng với họ.
Tại sao à?
Nhảm nhí, con quỷ này rõ ràng đuổi theo hai người họ, chạy cùng họ chẳng phải sẽ làm bia đỡ đạn sao?
Một con ác quỷ khổng lồ đuổi tới, đến ngã tư thì do dự một lát, rồi dứt khoát bám theo Ứng Nhất Nhất.
Ứng Nhất Nhất: “!!!”
Chàng trai và cô gái văn phòng: “???”
Ứng Nhất Nhất muốn khóc, tại sao? Rốt cuộc tại sao chứ?!
Con ác quỷ nhanh chóng cho cô đáp án.
“Đồng cốt, muốn đồng cốt.”
Đm, quả nhiên là cái thể chất “Đường Tăng” này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


