Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Quản Lý Bất Động Sản Ở Địa Ngục Chương 24: Lại Xuống Địa Ngục

Cài Đặt

Chương 24: Lại Xuống Địa Ngục

Một loại sức mạnh chỉ ma quy mới dùng được, là quỷ khí sao?

Hôm nay cô cũng điều khiển quỷ khí, nhưng đó là nhờ liên kết chiêu hồn, hơn nữa bản chất vẫn là sức mạnh của Thẩm Mộc.

Thân xác chết đi là thành quỷ, mà quỷ vốn dĩ là linh hồn. Vậy bản thân mình ở địa ngục hẳn cũng tính là quỷ rồi. Nếu mình là quỷ, chẳng phải cũng có thể điều khiển quỷ khí sao?

Ứng Nhất Nhất trầm ngâm hai phút.

"…"

Thôi, phức tạp quá, chờ lần sau xuống địa ngục thử sẽ biết.

Ứng Nhất Nhất tham gia cuộc trò chuyện: "Tối nay đi ăn đi, đồ ăn tao mang về để làm bữa khuya."

"Tuyệt vời!!"

-

Bảy giờ tối, thấy nhiệt độ ngoài trời cuối cùng cũng hạ xuống, mấy cô sinh viên mới có động lực ra ngoài.

Trang điểm xong xuôi, ra khỏi cửa đã gần tám giờ, bốn người đói đến mức bụng dính lưng.

"Sớm biết vậy đã ăn trước đồ thừa của Nhất Nhất rồi, tao đói muốn xỉu." Khương Oánh than thở.

"Thái độ phục vụ tốt thế cơ à?"

Chẳng qua anh ta bị mình dọa sợ thôi.

Nhà hàng mới tối nay cực kỳ đông khách, nhưng vì các cô đến muộn, nên cũng không phải đợi lâu. Ăn chán chê xong, mấy người rời đi, vừa gặm kem nhà hàng tặng, vừa đi bộ về, bàn nhau từ mai phải chăm chỉ ôn tập.

"Kể cũng lạ, trường mình toàn dân học bá cấp ba mới đỗ vào được, vậy mà vào rồi thì phải trầy trật lắm mới qua môn là sao?"

"Ừ nhỉ."

"Không hiểu nổi."

"Đúng là không hiểu nổi."

Ứng Nhất Nhất phụ họa theo, đi thêm hai bước, đột nhiên cảm thấy không ổn.

Sao phố ẩm thực náo nhiệt bỗng dưng im ắng vậy?

Ứng Nhất Nhất ngước mắt nhìn quanh, con phố cổ kính quen thuộc, thay lắm, cô xuống địa ngục rồi.

Con đường xuống địa ngục này ngày càng thông thuận hơn, tối qua còn phải ngồi tàu lượn siêu tốc, trưa phải lao lực mở khe hở không gian, tối nay chỉ cần bước một cái là vào?

Tức thật.

Ứng Nhất Nhất tức mình cắn một miếng kem.

Ăn xong mới muộn màng nhận ra, mình đã mang theo kem, lẽ nào cô cũng có chấp niệm với kem?

Thôi kệ, ăn được là tốt, dù sao ở thế giới thực kem chắc chắn rơi xuống đất rồi, coi như không lãng phí. Phải nhanh chóng liên lạc với Âu Dương Sóc để đưa mình về, về sớm còn có thể giả vờ bị hạ đường huyết, về muộn thì lại phải vào viện mất.

Ứng Nhất Nhất lấy điện thoại ra, trước tiên kiểm tra tín hiệu.

Sóng địa phủ .

Tuyệt vời, có tín hiệu, chắc không ở quỷ vực. Không ở quỷ vực, vậy tạm thời an toàn.

Ứng Nhất Nhất trực tiếp gọi video, đầu bên kia reo hai tiếng là kết nối.

Âu Dương Sóc với mái tóc muối tiêu xuất hiện trong video, thấy Ứng Nhất Nhất thì kinh ngạc đến rớt cằm: "Sao cô lại xuống nữa rồi?"

Ứng Nhất Nhất: "Tôi cũng đâu có muốn."

Âu Dương Sóc: "Bây giờ cô đang ở đâu?"

Ứng Nhất Nhất nhìn quanh, không biết tả thế nào: "Tôi lạc đường rồi."

Âu Dương Sốc: "Lạc cái con khỉ, cô mới xuống lần thứ hai, cô biết đường chắc?"

Ứng Nhất Nhất: "Thế anh còn hỏi cái rắm gì."

Âu Dương Sóc nén giận: "Tôi phải đính chính lại một chút, quỷ không có đánh rắm."

Ứng Nhất Nhất: "Ồ, anh giỏi thật."

Âu Dương Sóc: "... Bật định vị lên."

Anh ta nhận ra, mình đấu võ mồm không lại Ứng Nhất Nhất kỳ quặc này.

Một người một quỷ bật chia sẻ vị trí.

Âu Dương Sóc liếc qua: "Hơi xa, tôi qua đó phải mất một tiếng."

Ứng Nhất Nhất tặc lưỡi: "Xem ra lại phải vào viện rồi."

Hai ngày vào viện bốn lần, quá đủ rồi.

Âu Dương Sóc: "Cô cứ ở nguyên đó đừng đi lung tung, địa ngục cất giấu nhiều quỷ vực lắm, lỡ đi nhầm vào thì phiền to đấy."

Ứng Nhất Nhất gật đầu: "Biết rồi."

Cúp máy, Ứng Nhất Nhất ngó nghiêng, đi đến một quán mì gần đó ngồi chờ Âu Dương Sóc. Theo thói quen, cô định nghịch thoại một lúc, nhưng mở ra chỉ toàn hiện “không thể truy cập”.

Cũng không biết là do giữa mạng địa phủ và mạng nhân gian có tường lửa, hay là do địa phủ không có mấy app này, tóm lại không chơi điện thoại được. Cô thử các chức năng khác, chụp ảnh và đèn pin vẫn dùng được. Xem ra những chức năng có sẵn trong máy, vẫn dùng được.

Nhưng hình như điện thoại ở dương gian và ở địa phủ dùng hai bộ nhớ khác nhau. Về bên kia thì chẳng thấy WeChat của Âu Dương Sóc đâu, nhưng quay lại đây thì thấy.

"Tách, tách."

Ứng Nhất Nhất buồn chán giơ điện thoại lên chụp ảnh, đột nhiên có thứ gì lướt qua ống kính.

Ứng Nhất Nhất nhíu mày, cúi đầu mở ảnh ra xem, phát hiện là một cậu bé khoảng 5-6 tuổi, mặc quần áo Ultraman.

Ultraman?!

Tuy cô chưa gặp nhiều quỷ lắm, nhưng đa số đều mặc cổ phục, chỉ có mỗi quỷ sai Âu Dương Sóc ăn mặc hiện đại, không đúng... còn có mình nữa.

Mình đã bị kéo từ nhân gian xuống địa ngục, nên mới mặc đồ hiện đại, chẳng lẽ cậu bé mặc quần áo Ultraman này cũng bị kéo vào?

Ứng Nhất Nhất không tuỳ tiện đi qua, mà gửi ảnh cho Âu Dương Sóc.

Âu Dương Sóc không trả lời ngay.

Ứng Nhất Nhất lại gọi video, đối phương không phản hồi, nghĩ đến việc địa ngục đầy rẫy quỷ vực, biết đâu Âu Dương Thụy lại xui xẻo rơi vào, giờ đang chiến đấu, nên cô không quấy rầy nữa.

"Cộp cộp ~"

Tiếng bước chân.

Ứng Nhất Nhất quay đầu nhìn về phía cậu bé vừa biến mất, liền thấy nó đang bám tường lén lút quan sát mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc